Một màn sương lặng lẽ bao trùm buồng xe, che lấp tri giác tai mắt – hai người Viên Trình ngơ ngác, chỉ có Ngũ hoàng tử cầm quạt lông vũ che nửa dưới mặt, để lộ cặp mắt hưng phấn mong chờ.
“Hoắc Bất Nghi ngươi quá đáng vừa thôi!” Cuối cùng Viên Thận cũng hoàn hồn, lập tức nổi cơn thịnh nộ – đây quả là câu nói có một không hai trong cuộc đời hai mươi bảy năm qua của chàng ta.
Thiếu Thương trợn mắt nhìn Hoắc Bất Nghi như nhìn yêu quái: “Ngài điên rồi hả!”
Hoắc Bất Nghi vẫn điềm nhiên: “Lời xuất phát từ đáy lòng, Thiếu Thương, em suy nghĩ kỹ đi.”
“Bổn vương cho rằng nàng đã nghĩ rồi, sau đó chọn Viên Thận.” Ngũ hoàng tử cười khì phe phẩy cánh quạt.
Thiếu Thương ưỡn thẳng cổ, quát lại: “Nghĩ gì mà nghĩ, ta chưa bao giờ cần suy nghĩ, cũng không có gì để nghĩ cả! Ngài coi ta là hạng người nào hả, ngài quát một tiếng thì ta phải từ hôn cưới ngài chắc, vậy ban đầu ta còn tìm lang tế khác làm gì, đến thẳng Tây Bắc tìm ngài cho xong!”
Hoắc Bất Nghi nói: “Em đang giận ta, sao có thể đến tìm ta.”
“Ngài biết thì tốt!” Thiếu Thương hét to.
Ngũ hoàng tử nói: “Đương nhiên hắn biết chứ, nhưng vẫn muốn cướp hôn.”
“Ngươi ngươi ngươi, ngươi thật sự coi thường Viên thị Giao Đông ta rồi! Dám nói bậy bạ ngay trước mặt ta, ngươi đúng là… quá hoang đường phi lý!” Viên Thận tức đến nỗi run người.
“Viên lang quan.” Hoắc Bất Nghi thành khẩn nói, “Ta biết bây giờ huynh đang rất giận, nhưng xin bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-han-xan-lan-may-man-qua-thay/923946/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.