Hành trình của Kiba và Vân trôi qua có thể nói là khá êm ả, ngoại trừ một vài con thú gặp phải ra thì không có gì nguy hiểm. Tất nhiên về phần những con thú đó thì chỉ biết than trách số phận xui xẻo của mình mà thôi.
Tuy nhiên, cả hai đều biết là chuyện này sẽ không kéo dài được lâu. Thế nên khi Kiba dừng lại nhíu mày thì Vân hỏi một cách không có gì ngạc nhiên.
"Có vấn đề ?"
Kiba nhắm mắt dùng kình lực cảm ứng một lúc, sau đó anh mở mắt ra rồi gật đầu.
"Anh nhớ em từng bảo rằng Behemoth có trí tuệ không cao ?"
"Đúng vậy, trong điển tịch của Thánh tộc để lại có đề cập đến vấn đề đó." – Vân đáp.
"Vậy thì chắc hẳn cái 'trí tuệ không cao' mà họ nói là so với con người hoặc những con thần thú, chứ anh cảm thấy trí tuệ chúng cũng không được thấp cho lắm..." – Kiba cười khổ.
Vân nhìn Kiba đầy thắc mắc.
"Hướng đi của chúng ta đã bị phong tỏa nghiêm ngặt bởi rất nhiều mãnh thú, được chia đều ra với khoảng cách đủ xa để bao phủ diện tích lớn, nhưng cũng đủ gần để hỗ trợ cho nhau khi có chiến đấu xảy ra. Anh không nghĩ bọn chúng có thể làm được chuyện như vậy nếu không có sự chỉ đạo rõ ràng. Và chúng nhận được sự chỉ đạo đó từ một con Behemoth ở khoảng cách chúng ta không xa, chừng 4000 Koca." – Kiba giải thích.
Mặc dù Kiba nói rất thản nhiên, nhưng Vân không bỏ qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-hai/3894238/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.