Lâm Thiên cau mày, kêu hắn đối phó đám binh sĩ bình thường thì hắn không làm được. Các binh sĩ này không có sai lầm gì lớn, làm quân nhân bọn họ chỉ có thể chấp hành mệnh lệnh cấp trên. Đương nhiên nếu đám binh sĩ mạo phạm Lâm Thiên thì lại là chuyện khác.
Lâm Thiên lạnh lùng quát:
– Các ngươi cút đi, không cần biết các ngươi thuộc nước nào, tốt nhất là thành thật yên phận chút, không thì nước sắp bị phá!
Đội trưởng thấy Lâm Thiên không định giết mình thì như được đại xá, vội vàng kêu đám binh sĩ rút:
– Rút, rút mau!
– Lão tam, nhờ ngươi đến không thì hôm nay ta sẽ đồng quy vu tận với họ rồi.
Tả Vân Phi cười nói:
– Phải rồi, lão tam còn chưa nói đến đây làm gì, chẳng lẽ nhớ ta? Ha ha ha ha ha ha!
Lâm Thiên trợn trắng mắt:
– Nhớ ngươi? Tưởng mình là siêu mỹ nữ chắc?
Tả Vân Phi cười gian:
– Dù ta có là siêu mỹ nữ thì cũng không đẹp bằng Thạch Huyên Hiên của ngươi. Sao, cua được chưa? Không đúng, nàng sớm bị ngươi ăn. Thế giải quyết xong sư tôn của nàng chưa?
– Phi, nói nghe kỳ quá, gì mà giải quyết sư tôn của nàng!
Lâm Thiên nói:
– Sau đó ta đi Từ Hàng Tịnh Trai một chuyến, dường như Diệu Vân trai chủ không phản đối gay gắt chuyện ta và Thạch Huyên Hiên, không biết có phải là ảo giác của ta không. Sao, cuộc sống người rừng trên đảo hoang thế nào, thích không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-gioi/3107092/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.