Kỷ thứ sáu: Trưởng thành
37, Quyết tâm cắt đứt
Hứa Mật Ngữ nấp dưới sự che chở của cơn mưa lớn, mặc cho nước mắt tuôn khỏi vành mi, mặc cho chúng hòa cùng nước mưa lan tràn trên mặt.
Cô ngẩng đầu nhìn Kỷ Phong, hỏi anh: “Nhưng tôi không biết phải cứng rắn thế nào, không có ai dạy tôi phải làm sao cả. Họ là người nhà của tôi, tôi muốn nhận được sự quan tâm và công nhận từ họ, điều này cũng sai sao? Điều này cũng đáng ghét sao?”
Kỷ Phong ngước mắt nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười, nụ cười ấy mang theo sự chế giễu như đã cạn lời.
“Vậy thì sao? Vì để nhận được sự quan tâm và công nhận của họ mà phải tiếp tục thuận theo những yêu cầu vô lý của họ một cách không có nguyên tắc, không có cốt khí hay sao? Cô đây là đang tìm kiếm sự công nhận à? Cô đây là đang tự chuốc khổ vào thân. Cô tưởng mình đang hy sinh vĩ đại ư? Thật ra chẳng qua chỉ là đang tự chà đạp mình thôi!”
Hứa Mật Ngữ bị những lời này nện cho tối tăm mặt mũi.
Sự thật luôn khó nghe đến thế. Nhưng cũng chỉ có những lời thật lòng như vậy mới có thể đánh thức một con người.
“Nhưng họ là người nhà của tôi…” Hứa Mật Ngữ bất giác lẩm bẩm lặp lại.
Suy nghĩ vô thức này đã ăn sâu bén rễ trong đầu cô. Vì họ là bố mẹ, là người nhà, cô và họ có máu mủ tương liên, nên mới luôn có sự ràng buộc và hy vọng đối với họ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221989/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.