33, Hóa ra là hiểu lầm cô
Kỷ Phong ngồi trong phòng mà bỗng dưng phiền lòng một cách khó hiểu, muốn tìm một nơi thoáng đãng để hít thở.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh lại nghĩ đến sân thượng lớn ở tầng hai của khách sạn.
Không gian bốn bề rộng mở, vừa có đủ loại náo nhiệt, lại vừa ẩn chứa một góc yên tĩnh, là một nơi tuyệt vời để giải tỏa.
Anh đứng dậy khỏi sofa.
Tiết Duệ không biết sếp mình đột nhiên nổi hứng muốn đi đâu, vội vàng lẽo đẽo theo sau.
Cho đến khi theo anh xuống tầng hai, ra đến sân thượng bên ngoài khách sạn, Tiết Duệ mới kịp kinh ngạc.
“Sếp, không ngờ anh lại bằng lòng đến đây ngồi sao?” Mặc dù ở đây có quán cà phê, có quầy bar nhỏ, thậm chí còn có một góc đọc sách và phòng trà, đối diện với bầu trời trong xanh quang đãng, đón những cơn gió nhẹ hiu hiu, quả thật có chút dễ chịu.
Nhưng nơi này đối với Kỷ Phong mà nói…
“Sếp, chỗ này có phải là hơi ‘bình dân’ quá rồi không? “
Một người khó tính như Kỷ Phong, thật khó tưởng tượng anh lại thích một nơi trần tục thế này.
Kỷ Phong chẳng thèm để ý đến sự ồn ào của Tiết Duệ.
Anh đi đến phòng trà ở góc sân thượng, kéo một chiếc ghế ra, rồi gọi một ấm trà Bích Loa Xuân.
Tiết Duệ đứng bên cạnh nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O.
Vị tổng tài lạnh lùng này vừa mới ở trên lầu uống loại trà này còn gì? Hơn nữa mới uống được vài ngụm. Và hơn nữa, chất lượng trà trên lầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221985/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.