20, Sống trong tình cảnh thật thảm hại
Hứa Mật Ngữ chết trân ngoài cửa.
Cô nhìn người đàn ông vẫn cao ráo, vẫn tuấn tú trước mặt, mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần tây anh ta vẫn luôn thích. Cổ áo và cổ tay áo cũng theo thói quen mà mở hai cúc, trông thật phóng khoáng. Anh ta dường như chẳng có gì thay đổi, nhưng giờ đây trong mắt cô lại là người xa lạ nhất.
Bên trong, Nhiếp Dư Thành cũng kinh ngạc không kém gì Hứa Mật Ngữ. Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt cô, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, ngay cả tên cô cũng không thốt ra nổi một chữ.
Lỗ Trinh Trinh đứng sau lưng anh ta, thấy Hứa Mật Ngữ thì vừa bất ngờ vừa không giấu được vẻ hả hê mà “Ối chà” một tiếng.
Lần này cô ta không mặc áo choàng ngủ mà mặc một chiếc váy liền thân rộng rãi, làn da trắng đến mức như có thể phát sáng, khuôn mặt căng tràn collagen như được phúc khí nuôi dưỡng. Cô ta xinh đẹp rạng rỡ như một đóa hoa, càng làm nổi bật một Hứa Mật Ngữ xám xịt, vừa xanh xao vừa vô hồn, như một cái cây già sắp chết khô.
Lỗ Trinh Trinh trẻ trung mơn mởn đứng sau Nhiếp Dư Thành, lười biếng cất giọng dịu dàng: “Dư Thành, đừng chặn cửa nữa, để nhân viên phục vụ vào dọn dẹp phòng đi.”
Nhiếp Dư Thành quay đầu nhìn cô ta, hạ giọng khẽ trách: “Em đừng gây sự nữa!”
Lỗ Trinh Trinh lập tức sa sầm mặt. Cô ta bước lên trước, hai tay chống nạnh. Nhiếp Dư Thành dường như e dè điều gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-giac-sau-ly-hon-hong-cuu/5221972/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.