Khi Chung Thanh tỉnh dậy, nhớ tới giọng nói kia vẫn cảm thấy tim đập rất nhanh, nhưng cũng may đây chỉ là giấc mơ thôi.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vô cùng tươi tắn, anh duỗi người, xuống giường chuẩn bị vào nhà tắm, lúc này, tầm mắt khẽ đảo qua, bỗng phát hiện ra có gì đó không đúng!
Tối qua trước khi đi ngủ Chung Thanh ngồi xem kịch bản, ngậm lấy điếu thuốc cắn cắn cho đỡ buồn miệng, lúc ấy cắn được một lát rồi tuỳ tiện để điếu thuốc ấy trên tủ đầu giường.
Nhưng lúc này, không thấy điếu thuốc kia đâu.
Cuối cùng, Chung Thanh tìm được điếu thuốc kia trong thùng rác.
Anh thề rằng bản thân mình chắc chắn không hề có thói quen mộng du, ký ức cũng chắc chắn không xuất hiện sự nhầm lẫn!
Một ý nghĩ chợt loé lên, anh lại nhớ tới câu nói mình nghe được trong giấc mơ tối qua, da gà da vịt lập tức nổi đầy người!
Rửa mặt xong, Chung Thanh mặt ủ mày chau thay một bộ quần áo khác, lúc xuống tầng dưới thì nhìn thấy Phó Sơn Hách đang ngồi trước bàn ăn.
Sữa bò vừa ấm, trứng gà và sandwich đã hâm nóng.
Chung Thanh kéo ghế ra rồi ngồi xuống, vừa uống sữa bò vừa nhìn chằm chằm vào Phó Sơn Hách: "Phó tổng à, tôi còn ở đây thì không cần phải đặt cơm đâu, đặc biệt là bữa sáng, tôi nhắm mắt cũng có thể......"
"Ừm, không đặt, là tôi làm."
Chung Thanh nghẹn lời, suýt chút nữa bị sặc sữa bò.
Hai mắt Chung Thanh hơi mở lớn nhìn thẳng vào Phó Sơn Hách, Phó Sơn Hách cũng đang nhìn anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-dich-muon-sinh-con-cho-ta/400451/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.