"Phó...... tổng?" Cái chân mới nâng lên được một nửa của Chung Thanh chầm chậm thả xuống.
Liên Phi cũng vội vàng buông tay ra, hơi hoảng hốt nhìn Phó Sơn Hách, sau đó lại liếc nhìn Chung Thanh, như thể muốn bước qua.
Chung Thanh lại bực bội.
Đậu má, cái vẻ mặt chột dạ của cậu là thế nào đấy, ai không biết còn tưởng ông đây thực sự đang yêu đương vụng trộm với cậu đấy!
Sau đó lại nhìn sang Phó Sơn Hách, vẻ mặt cứng nhắc, hình như hắn cũng tưởng thật.
Hắn nói: "Các người đang làm gì vậy?"
Xem ra hai tên cẩu nam nam này ở nước ngoài nối lại tình xưa, bằng không thì sao lại có cái biểu cảm ăn giấm kia?!
"Hỏi cậu ta ấy chứ đừng hỏi tôi." Chung Thanh vỗ vỗ bên hông vừa bị Liên Phi ôm, mở cửa muốn ra ngoài.
Cánh cửa bị một bàn tay chặn lại, Phó Sơn Hách không hề có ý bỏ qua cho anh.
Chung Thanh thực sự cảm thấy bản thân mình xui ơi là xui: "Ôi, ngài có tức giận thì cũng đừng tức giận với tôi chứ, nếu ngài đã phát hiện ra trên đầu mình lùm xùm cỏ xanh vậy thì cố gắng quản tốt người của mình đi! Ây đừng nhìn tôi với ánh mắt ấy, bây giờ khẩu vị của tôi đổi rồi, căn bản không thích thể loại thanh thuần nhạt nhẽo kia! Như thế này mà ngài đã không chịu được rồi, vậy sau này chúng tôi đóng phim với nhau làm sao được!"
Không hiểu sao sau khi nghe anh nói xong, nếp nhăn giữa hai đầu lông mày của Phó Sơn Hách hơi dãn ra, đặc biệt là sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-dich-muon-sinh-con-cho-ta/400442/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.