Sự xấu hổ khiến con người ta đột phá tới cực hạn
Chuyển ngữ: Mẫn Hạ Trấn
__________
Sau khi rửa sạch miệng vết thương, Chung Thanh thỉnh thoảng lại lén nhìn Phó Sơn Hách.
Người đàn ông nọ ngồi cách đó không xa, ánh mắt phức tạp nhìn anh, không biết đang nghĩ cái gì.
Bầu không khí phá lệ quỷ dị.
Điện thoại trong túi không ngừng rung, là đạo diễn gọi tới.
Có lẽ sau khi Chung Thanh và Phó Sơn Hách rời đi, đoàn phim bên đó đã trở thành một mớ hỗn độn.
Chung Thanh biết cú điện thoại này tất nhiên không phải là gọi đến để hỏi thăm mình nên cũng không tiếp.
Có điều, xem ra trước mắt người nọ cũng không có ý đồ lớn gì với anh, nhưng ban đầu Chung Thanh nghĩ tới nghĩ lui đều cảm thấy sự khác thường này chắc chắn có trá, tên Phó Sơn Hách kia tám phần là có ý định khác hoặc tính sổ với mình sau, khi có người tiếp điện thoại thì lặng lẽ chuồn ra khỏi bệnh viện.
Dù là Liên Phi hay Phó Sơn Hách, mặc kệ giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh thực sự không hề muốn dính líu gì tới bọn họ nữa. ngôn tình hay
Kết quả còn chưa đi hết một con phố, một chiếc xe vững vàng dừng lại bên cạnh anh.
Tiếng kêu cứu theo bản năng còn chưa kịp thốt ra đã bị người đàn ông xuất hiện đột ngột như hồn ma không ừ hử gì kéo luôn vào xe.
"Xã hội pháp trị, không thể bắt cóc!"
Phó Sơn Hách nâng mắt lên nhìn anh.
Chung Thanh im bặt.
Tự dưng không hiểu sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-dich-muon-sinh-con-cho-ta/400436/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.