An Noãn liều mạng chạy về phía trước, cô dùng hết sức lực để chạy, giây phút này, cô không để ý đến cơn đau trên mặt mình, không lo lắng máu đang chảy trên khóe miệng, cô chỉ muốn cách nhà họ Thẩm này càng xa càng A tốt. Chạy đến lúc mệt, cô gọi điện cho Mạc Trọng Huy, may mắn là lúc này Mạc Trọng Huy lại nghe điện thoại, Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc ở đầu bên kia, An Noãn như mất khống chế mà khóc òa lên, cô ngồi xổm ở ven đường khóc như một đứa trẻ.
Mạc Trọng Huy lo lắng, không ngừng hỏi: “An Noãn, em sao thế? Em đừng dọa anh.” “Mạc Trọng Huy, em không có nhà để về nữa rồi, em đã cắt đứt với nhà họ Thẩm.” Mạc Trọng Huy thở hắt ra, lo lắng hỏi cô: “Em đang ở đâu?”
“Em không biết.” “Em mở định vị ở máy ra, sau đó đi theo chỉ dẫn của anh.”
An Noãn nghe và làm theo từng bước một.
“Ngoan, em cứ đứng ở đó, không được đi đâu hết, anh sẽ cho người đến đón em.” “Mạc Trọng Huy, khi nào thì anh về? Em rất nhớ anh.”
Giọng nói của đầu bên kia hơi nghẹn lại: “Ngoan, anh bảo người đến đón em, về nhà ngủ một giấc thật ngon, khi mở mắt ra là anh đã có ở đó rồi.” An Noãn ngồi xổm ở ven đường, Mạc Trọng Huy vẫn luôn nói chuyện qua điện thoại với cô. Đợi hơn nửa giờ, lái xe của Mạc Trọng Huy đến đây. Cô lên xe, Mạc Trọng Huy an ủi: “Ngoan, về rồi ngủ đi nhé, em đừng nghĩ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-dang/3474834/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.