Tiết học kết thúc,Can khoác cặp chuẩn bị ra về thì Tirl nắm lấy tay cậu:
- Để tôi đưa cậu về,lâu rồi tôi chưa gặp mẹ,vừa hay chiều nay trống tiết,cậu đưa tôi về nhà gặp mẹ đi.
Can gãi đầu:
- Vậy mày về cùng thì về...thằng Tin đang đợi tao...
Tirl buông tay Can ra gật đầu:
- Ừ,vậy cậu đi đi,tôi sẽ theo sau.
Can gật gật đầu:
-Ừm,vậy tao đi trước nhé,mà mày muốn ăn gì không để tao mua rồi về nhà tao cùng ăn?
Tirl xoa đầu Can khẽ mỉm cười:
- Câu này phải để tôi hỏi cậu mới đúng,cậu muốn ăn gì không?
Can nghĩ ngợi một chút:
- Tao không kén ăn đâu,miễn là ăn được là được!!!
Tirl thiếu chút nữa không kìm chế được mà ôm Can vào lòng:
- Được,cậu muốn gì cũng được.
*******
Can bước về nhà xe đã thấy Tin đứng đợi ở đó:
- Tao ra tiết hơi trễ,mày đợi lâu chưa?
Tin bước đến mở cửa xe:
- Không lâu,cậu muốn ăn gì không?
Can thật sự rất đói nhưng nghĩ đến chuyện đưa thằng Tirl về nhà thì vội lắc đầu:
- Ừm...hôm nay tao về nhà ăn cơm.
Tin hơi ngạc nhiên khẽ mỉm cười:
- Cậu mà cũng có lúc không muốn đi ăn mà về nhà ăn cơm ?
Can chu môi quay sang nhìn Tin:
- Thì thỉnh thoảng cũng phải về nhà ăn cơm cho mẹ tao đỡ buồn chứ.
Tin bĩu môi nhìn quả dưa vàng bên cạnh:
- Ồ,vậy luôn hả?
Can quả quyết gật đầu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-co-yeu-mot-nguoi/2426125/chuong-18.html