Giữa trưa quả nhiên là Phương Tranh mời ăn cơm, cơm nước xong Phương Tranh tiếp tục dẫn Chu Kính Niên đi đến mấy chỗ ngày hôm qua chưa đến dạo qua một vòng, sau đó bởi vì buổi tối vẫn muốn đi làm nên khi trở lại phòng học Phương Tranh tranh thủ thời gian ngủ bù. Chu Kính Niên cầm di động nhắn tin cho một người.
Người nhận tin nhắn là Chu Tùng.
Nhà Chu Kính Niên ở Tứ Cửu thành tuy nói địa vị không tồi, nhưng gia tộc cũng không lớn. Ông nội chỉ có hai anh em, lớp người già cũng chỉ còn một mình ông nội anh, anh em họ của cha anh cũng không nhiều chỉ hai người chú và một người cô. Chu Tùng chính là con trai vợ lớn của chú họ anh.
Cha Chu Tùng ngoại tình làm mẹ y rất tức giận mà đứa con riêng kia chỉ nhỏ hơn y một tuổi. Từ nhỏ mẹ của y luôn bị áp bức sinh hoạt rất là gian khổ, cảm tình của cha con y bị mẹ kể ở phía sau châm ngòi, lúc nào cũng khắc khẩu đến nỗi tình cảm không còn một mảnh. Hiện tại Chu Tùng ở nhà giống như người trong suốt cuộc sống trôi qua rất chật vật.
Chu Tùng lớn hơn Chu Kính Niên năm tuổi, ngẫu nhiên gặp Chu Kính Niên còn phải kêu anh một tiếng anh họ. Đời trước, lúc Chu Kính Niên vào đại học mới thân thiết với Chu Tùng, khi đó anh bị mẹ con của Chu Kính Viêm bức ép không ngừng lui về phía sau, bản thân anh lại thiếu người nên cho Chu Tùng đi theo anh làm việc.
Trước khi tới Lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/201592/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.