Có người từng viết: Bởi vì một người, yêu luôn một tòa thành.
Bởi vì liên quan đến Phương Tranh nên Chu Kính Niên cảm thấy thành phố Lệ Thành này xác thật khác với Lệ Thành trong ký ức.
Lúc này anh đứng ở một góc của Lệ Thành có chút mờ mịt mà nhìn thành phố không thể nói là quen thuộc này. Trong nháy mắt bỗng nhiên có cảm giác không biết hôm nay là hôm nào, mình đang ở nơi nào.
“Vương bát đản! Mày đứng lại đó cho tao!”
Nơi xa có một người rống to như tiếng sấm nổ ở bên tai, cảm giác hoảng hốt rút hết đi, Chu Kính Niên phát ngốc chợt hoàn hồn, ngẩng đầu tìm nơi phát ra thanh âm kia.
Sau đó, anh thấy được người làm anh tưởng niệm suốt nhiều năm đang vui cười chạy như bay về phía mình.
Ngựa xe như nước ồn ào vào lúc này dường như biến mất, Chu Kính Niên đứng tại chỗ, tâm kịch liệt nhảy lên, hốc mắt cũng nóng lên.
Anh đứng thẳng người mở ra đôi tay muốn ôm đối phương, mắt thấy những đầu ngón tay sắp chạm đến gần lại bị đối phương một tay gạt ra.
“Làm gì vậy!”
Biểu tình kinh ngạc xuất hiện ở trên mặt, Chu Kính Niên nhìn thiếu niên chạy như bay lướt qua mình, tầm mắt anh hoảng loạn mà nhìn theo, chỉ thấy thiếu niên quay đầu lại nhìn về phía mình bằng ánh mắt kinh ngạc.
Lúc này Chu Kính Niên mới nhớ tới bây giờ Phương Tranh còn chưa quen biết mình.
Anh há miệng thở dốc, muốn kêu tên Phương Tranh, yết hầu bởi vì khẩn trương mà nghẹn lại đau đớn, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/201587/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.