Lúc Chu Kính Niên bị đánh thức thì nhìn thấy Phương Tranh dùng vẻ mặt lo lắng mà nhìn mình.
Phương Tranh dùng tay lau nước mắt trên mặt anh hỏi: “Anh mơ thấy gì, sao lại khóc?”
Chu Kính Niên sờ sờ khóe mắt, phát hiện có nước mắt.
Trong mộng nội tâm đau vô cùng nổi hối hận vô biên còn tràn ngập trong lồng ngực, cảm xúc của anh còn dừng lại ở từng cảnh trong giấc mộng kia, anh cần gấp sự an ủi mà ôm lấy Phương Tranh, chỉ khi lòng bàn tay cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Phương Tranh anh mới chậm rãi bình tĩnh lại.
“Là ác mộng sao?” Phương Tranh hỏi, cậu dựa vào Chu Kính Niên giống như vỗ về trẻ con lấy tay để ở trên ngực Chu Kính Niên nhẹ nhàng mà vỗ.
“Mơ thấy em không cần anh.” Chu Kính Niên nói.
Phương Tranh nói: “Mộng là ngược với thực tế, cho nên khẳng định em sẽ không bỏ anh.”
“Thật sự?”
“Thật sự!”
Chu Kính Niên rất sợ ác mộng sẽ tái hiện, chỉ có thể lần lượt thông qua lời nói của Phương Tranh để xác nhận, chỉ có nghe giọng nói của Phương Tranh mới có thể làm tâm của anh an ổn.
Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, bà ngoại ở bên ngoài hỏi hai người đã thức dậy chưa.
Hôm nay Phương Tranh muốn đi đến bệnh viện kiểm tra lại lần nữa nên phải đi tương đối sớm. Chu Kính Niên nhìn Phương Tranh từ trên người mình bò dậy, tưởng tượng cậu sẽ giống như trước kia nhanh chóng nhảy xuống giường, trong lòng hoảng sợ vội vàng ấn cậu nằm xuống nói: “Em đợi chút, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/1317685/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.