Học kỳ này lớp học của Chu Kính Niên chuyển đi mấy học sinh, trong lớp một lần nữa thay chỗ ngồi. Trần Án ngồi cùng bàn với một học sinh khác nên Chu Kính Niên như ước nguyện được ngồi cùng bàn với Phương Tranh, hai người ngồi ở phía sau Trần Án.
Chương trình học thì năm lớp 11 cũng đã học xong, học kì 1 của lớp 12 nhiệm vụ chủ yếu chính là ôn tập kiến thức đã học hai năm trước, học kỳ 2 thì sẽ làm bài thi. Cho nên học kỳ này phát sách mới đều là sách luyện tập linh tinh.
Vì muốn bọn học sinh mau chóng đi vào trạng thái học tập sau khi phát sách Trương Thiên Thiên cũng không cho bọn họ rời đi, mà là giữ lại ở phòng học tự học một tiết.
Tuy rằng chỉ có một tiết nhưng đối với nhiều người mà nói cũng là sống một ngày bằng một năm.
Khai giảng ngày hôm sau, buổi tối Chu Kính Niên cầm tới một cục pin của điện thoại di động đưa cho Phương Tranh, Phương Tranh liền đứng ở nơi đó thay pin rồi đưa cho Chu Kính Niên.
Trần Án nhìn thấy Phương Tranh có điện thoại di động, “Oa” một tiếng, xông tới nhìn chằm chằm điện thoại của Phương Tranh, hỏi:“Cậu có điện thoại di động?” Bọn Tào Duệ cũng thò đầu qua xem.
Trần Án bọn họ gia thế cũng không tồi, muốn mua một chiếc điện thoại di động dùng cũng không phải không thể, chỉ là bọn họ vẫn là học sinh trung học, trong nhà đều không cho dùng, cho nên nhìn thấy rất là hâm mộ.
Phương Tranh ngượng ngùng cười cười: “Lúc sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/1317676/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.