Liễu gia và Chu gia tuy rằng có quan hệ thông gia nhưng do bình thường hợp tác làm ăn rất ít, lại bởi chị y mất sớm cho nên hiện tại không có lui tới. Ngày tết bên Chu gia cũng chỉ có mình Chu Kính Niên gọi điện thoại thăm hỏi bên ngoại một chút, thân là con rể Chu Kiến Phong đã nhiều năm không gọi điện thoại về nhà vợ hỏi thăm.
Nhưng Liễu Phong thường xuyên nhìn thấy Chu Kiến Phong trên mấy tạp chí tài chính và kinh tế, bây giờ mới nhớ lần cuối cùng gặp Chu Kiến Phong là lúc ông ta cưới người vợ thứ hai. Khi đó chị của y cũng qua đời mấy năm, tất nhiên không thể ngăn cản ông cưới vợ khác.
Mà lúc này cháu trai nhà mình kêu thẳng tên cha ruột khiến cho Liễu Phong nhận thấy được bên trong không thích hợp, trực giác cho biết chuyện Chu Kính Niên muốn nói cũng không phải chuyện tốt gì.
Liễu Phong để ly nước đem bí thư đưa tới xuống, nói: “Con nói đi”
Chu Kính Niên không có lập tức mở miệng, không khí trở nên an tĩnh, Liễu Phong và Phương Tranh hai mặt nhìn nhau.
Chu Kính Niên nói: “Mẹ con không phải bệnh chết, là bị Quý Sính Đình hại chết.” Trong khi Liễu Phong và Phương Tranh khiếp sợ nhìn anh, anh tiếp tục nói: “Chu Kính Viêm cũng không phải là con kế của Chu Kiến Phong mà là con ruột của ông ấy.”
Liễu Phong sửng sốt một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, y hoàn toàn không thể tin được: “Con.. biết con đang nói cái gì không?”
Phương Tranh cũng thực khiếp sợ, đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/1317666/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.