Chu Kính Niên xoay người đi,
Ứng Thành sửng sốt trong chốc lát bỗng nhiên xông lên ngăn Chu Kính Niên lại, ngón tay chỉ về phía Phương Tranh, chất vấn nói: “Có phải bởi vì nó đúng không? Có phải anh thích nó rồi phải không?”
Chu Kính Niên nhớ tới đời trước Ứng Thành đối với Phương Tranh tính kế đủ loại nên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Ứng Thành cảnh cáo nói: “Tốt nhất nên cách xa em ấy một chút.”
Giờ khắc này, Ứng Thành đối mặt không phải Chu Kính Niên mới có 17 tuổi mà là người đã trải qua tranh đấu ngươi chết ta sống với người nhà và trong thương giới, thừa nhận tuyệt vọng thống khổ khi mất đi người thương yêu nhất, âm trầm mà tràn ngập lệ khí Chu Kính Niên.
Ứng Thành bị dọa đến bước về sau một bước. Lúc này chứng kiến sự âm trầm hung ác của Chu Kính Niên, Ứng Thành càng hoài niệm một Chu Kính Niên trước kia luôn nhu tình và ôn hòa.
Phương Tranh nhìn hai người ở xa lôi kéo suy đoán quỷ dị trong lòng lại xông ra. Sau đó cậu nhìn thấy thiếu niên thanh tú kia bỗng nhiên dùng ngón tay chỉ mình kích động mà nói chuyện với Chu Kính Niên, không biết Chu Kính Niên nói gì đó thiếu niên kia lại lui về sau một bước.
Rất mau Chu Kính Niên đã trở lại, lấy xe từ tay của Phương Tranh nói: “Chúng ta đi thôi.”
“Ừ.” Phương Tranh ngồi ở phía sau, tay theo thói quen mà để ở hai bên eo của Chu Kính Niên.
Xe chậm rãi chạy đi Phương Tranh nhịn không được quay đầu lại nhìn thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-chi-so-chung/1317645/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.