“Không nhìn nổi nữa hả?”
Mạnh Húc khoác tay lên vai Trình Sâm, nói chuyện bằng ánh mắt mỉa mai.
Trình Sâm nghiêng người quay đầu, trong lúc lơ đãng né tránh cánh tay của anh ta.
“Không, anh nói đúng, người già lẫn trẻ em đều giết không tha, anh ta không yeutruyen.net phải là hạng người tốt lành gì.”
Nok nghe thấy lời nói của cậu ta, cho cậu ta ánh mắt tán thưởng: “Vậy cậu tự ra tay đi.”
Cậu ta nắm chặt con dao có khắc chữ “Sâm” trong túi quần, hàm dưới hơi chuyển động, hàm trên và dưới ma sát vào nhau.
“Được.”
“Nguyện vọng lớn nhất của tôi là nhìn thấy kẻ thù chết đi.”
Mạnh Húc thấy vậy thì ánh mắt xẹt qua tia không vui, cho rằng người đâm Tần Dập hẳn phải là anh ta.
Kiều Tri Niệm mở to hai mắt nhìn bọn họ: “Khốn kiếp! Các người đều là lũ khốn kiếp!”
“A Dập, đừng… Chạy nhanh đi!”
Tiếng khóc của cô rất thảm thiết, chỉ nói qua lại được vài câu. Bởi vì được dạy dỗ tốt nên cô không thể phát ra câu chửi nào tục hơn.
Mắt thấy Trình Sâm đi về phía anh, cô vừa giãy giụa vừa hét lớn.
“Đừng, đừng chết! A Dập cầu xin anh! Em cầu xin anh…” Tiếng khóc đứt quãng, ruột như cắt ra từng khúc.
Người đàn ông của cô kiêu ngạo như vậy, sao có thể đứng ở đó đợi người khác đến giết anh, rõ ràng anh mới là người đứng trên đỉnh núi!
Phía đông bắt đầu xuất hiện những tia nắng ban mai, làm cho trời đất đục ngầu thêm phần mênh mông. Mái tóc của người đàn ông bị gió thổi lộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-cam-sau-nang/341984/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.