Khi tỉnh lại, Gaara mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc sát trùng rất nồng.
Hắn đưa tay lên xem thử, toàn thân ngoại trừ một cảm giác đau nhói ra thì cũng chỉ có ê ẩm. Đợi đến khi mắt có thể nhìn rõ, hắn mới nhìn thấy toàn thân mình đều đang được quấn băng trắng tinh.
"Sư phụ". Matsuri mang theo giỏ trái cây bước vào, thấy Gaara đã tỉnh liền vui mừng kêu lên. "Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi"
"Tôi hôn mê bao lâu rồi?". Hắn hỏi.
"Ngài đã ngủ ít nhất 2 tuần rồi đấy". Hai mắt Matsuri đầm đìa nước mắt. "Làm em cứ tưởng ngài sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa cơ"
"Sao mi cứ mở mồm ra là trù ta vậy?". Hắn chau mi nhìn cô.
"Phải đi báo cho mọi người biết mới được". Matsuri kêu lên rồi lập tức chạy ra ngoài.
Gaara ở lại phòng bệnh, âm thầm nhìn bàn tay quấn đầy băng của mình.
Nếu không lầm, đây là nơi mà con gấu lùn đó đã nắm lấy.
Vành tai không nhịn được mà đỏ lên, trong vô thức, Gaara đưa tay lên môi, như có như không phủ lên trên đó một nụ hôn nhẹ.
"Gaara"
Temari xông vào, hai mắt đầm đìa nước chạy đến bên Gaara.
"Em sao rồi? Có còn đau không? Có cảm thấy khó chịu không? Có muốn chị gọi bác sĩ không? Có muốn uống nước không? Có muốn ăn gì-"
"Em ổn". Gaara cắt ngang. "Còn chị, thương tích thế nào rồi?"
"Bọn chị đều không sao". Temari nói. "Chỉ có em là nặng nhất đấy, đã ngủ suốt hai tuần rồi"
"Ồ còn sống này". Yukio bước vào, tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Gaara. "Thế mà tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-cam-la-chuyen-mua-dam-tham-lau/937995/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.