"Anh đang nói gì vậy?". Sashiko vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng sự lạnh lẽo đã dần lan tỏa khắp khuôn mặt
"Ngươi không phải con gấu lùn đó". Gaara mặt lạnh như tiền
"Tôi là Sashiko mà". Sashiko đáp. "Gaara-san đang nói gì vậy?"
"Mày không phải". Gaara nói. "Con gấu lùn nhà tao không có mùi máu nặng như mày"
Có lẽ là do công việc nên Gaara bẩm sinh rất mẫn cảm với mùi hương, đặc biệt là mùi máu. Sashiko bình thường đều mang mùi hương của hoa ly và mùi dâu tây kẹo ngọt rất dễ chịu, nhưng người trước mắt lại không hề giống như vậy. Cô ta không có mùi ngọt, mà thay vào đó lại là 1 mùi tử đinh hương, lại đặc biệt nặng mùi máu, nụ cười cũng không giống, cả người đều sát khí tràn ngập. Đây tuyệt đối không phải là con gấu lùn mà hắn quen
"Gấu lùn nhà anh cơ đấy". "Sashiko" cười mỉm. "Ai cho anh cái quyền nhận của vơ đấy vậy?"
"Mày là ai?". Gaara lặp lại lần nữa
"Anh đặc biệt thân thiết với Sashiko nhà tôi nhỉ?". "Sashiko" nói. "2 người quan hệ tốt không?"
"Tao hỏi lại 1 lần nữa". Gaara nói. "Mày là ai?"
"Sashiko" lần nữa mỉm cười, xách ô xông lên
Gaara nhanh như chớp dùng kiếm chặn lại, kiếm và ô va đập vào nhau, thanh âm kim loại va chạm vào nhau, nghe mà điếc hết cả tai
"Con gấu lùn nhà tao đâu?". Gaara nói. "Mày giấu nó đi đâu rồi?"
"Mở miệng 1 tiếng là gấu lùn nhà anh, 2 tiếng cũng gấu lùn nhà anh". "Sashiko" cười không mấy vui vẻ. "Anh và Sashiko nhà tôi quan hệ đặc biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-cam-la-chuyen-mua-dam-tham-lau/937976/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.