Choảng nhau hết cả một ngày trời, cuối cùng Sashiko và Gaara cũng chịu thôi. Dĩ nhiên là do Sasuke và Temari như cũ tách hai đứa ra chứ thôi là vẫn đánh cho đến khi có người thắng
"Thật tình, mày có thể nào ngưng trẻ trâu đi được không?". Sasuke càu nhàu Sashiko
"Nó đòi đánh em trước chứ bộ". Sashiko đáp
"Rồi ai bảo mày đồng ý?"
"Em không đánh thì nó lại bảo em hèn"
"Mày là đàn ông hay phụ nữ mà quan trọng chuyện đó quá vậy?"
Sashiko đuối lý, không thèm nói nữa
"Được rồi được rồi". Nhìn ánh mắt bất mãn không vui như cún con ủy khuất của Sashiko, Sasuke cuối cùng cũng không chịu nổi mà mềm lòng
Biết là Sashiko sai thật, nhưng cô là em gái hắn. Nhường xíu cũng chả thua thiệt gì
"Không được mắng em nữa". Sashiko mè nheo nói
"Tha cho mày lần này đấy". Sasuke thở dài nói
"Mua cơm nắm cho em đi"
"Lại cơm nắm? Không phải buổi trưa mày ăn hơn hai chục cái rồi sao?"
"Đó là bữa trưa thôi, bây giờ là cơm chiều"
"Một hồi có khi nào mày lại đòi ăn cơm tối không?"
"Dĩ nhiên rồi"
"Má mày, thứ con gái ăn thùng uống vại"
"Mua cho em đi. Không em mách anh Itachi là anh bắt nạt em đấy"
"Rồi rồi biết rồi, đi lẹ đi. 10 cái thôi đấy"
"30"
"Đm mày ăn nhiều dữ vậy?"
"Nói nữa em ăn thêm 10 cái đấy"
"Không hiểu sao mày lại là em tao nữa"
Buổi tối, Gaara trở lại canh gác sau khi đi rửa sạch vết thương thì trông thấy Sashiko đang ngồi trên mái nhà, xung quanh nàng là một đống cơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-cam-la-chuyen-mua-dam-tham-lau/241509/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.