Du Việt tại chỗ nhảy dựng, "Ha? Ngụy Phàm Lĩnh? Ta vì sao phải thích hắn?"
Vạn Dương Trạch nói xong liền cảm thấy chính mình quá xúc động, "Ý ta là, vừa nãy ở dưới lầu ta nghe thấy cha mẹ ngươi khen hắn, nói nếu như ngươi là Omega, khẳng định sẽ thích hắn làm bạn lữ của ngươi......"
Du Việt: "......"
Cha, mẹ sao có thể tùy tiện nói bậy như vậy.
Sợ có người đột nhiên tiến vào, Du Việt rón ra rón rén đi khóa cửa phòng lại, "Cha mẹ ta không biết, chỉ là dỗ hắn vui vẻ mà thôi...... Có mỗi mình ngươi coi là thật."
Vạn Dương Trạch nghĩ, hắn sao có thể không lo đó là thật.
Giả thiết tiền đề mà cha mẹ Du Việt đưa ra đều là thật a.
Vạn Dương Trạch nói, "Ta không phải coi là thật, ta là cảm thấy......" Sớm muộn gì cũng sẽ phải có một ngày kia, không thể chuẩn bị quá muộn được, như vậy quá bị động.
Du Việt cẩn thận ngẫm nghĩ ý tứ trong lời của Vạn Dương Trạch, cân nhắc nói, "Có phải ngươi cảm thấy cha mẹ ta cho rằng Ngụy Phàm Lĩnh lợi hại hơn ngươi, thời điểm đặt giả thiết không có mang theo ngươi không? Kỳ thật không phải như thế, đây là lần đầu hắn tới nhà chúng ta mà, cho nên mới cố ý khen tặng hắn một chút, chúng ta làm huynh đệ bao nhiêu năm nay rồi, nói kiểu kia không phải là không tôn trọng ngươi sao."
Vạn Dương Trạch: "......"
Đoán hoàn toàn không đúng chút nào hết.
Vạn Dương Trạch rất ít khi tới phòng ngủ của Du Việt.
Lần đầu tiên cũng là lần cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-tuc-to-cua-ta-co-doc/1164010/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.