Du Việt cùng Vạn Dương Trạch còn đang suy nghĩ vụng về sứt sẹo nên lấy cớ như thế nào để giải thích cả hai đều thứ nhất đếm ngược, không biết Ngụy Phàm Lĩnh bên kia đã xuất khẩu cuồng ngôn nói ẩu nói tả.
Trên đường về Đế Đằng, Du Việt càng thêm khẩn trương.
Vạn Dương Trạch không chút hoang mang.
Du Việt không yên tâm hỏi hắn, "Ngươi xác định không khớp khẩu cung với ta sao?"
Vạn Dương Trạch: "Ngươi nói cái gì ta đều phụ họa là được."
Du Việt vẫn không tự tin, "Ta nói ta ngủ quên, bọn họ có thể tin, nhưng sẽ không tin ngươi, như vậy liên quan ngay cả lời của ta bọn họ cũng sẽ không tin."
Vạn Dương Trạch: "......"
Du Việt: "Ai nha, ngươi mau nghĩ một cái đi."
Đã sắp đến văn phòng rồi!
Vạn Dương Trạch nói, "Vậy ta nói bởi vì ta biết ngươi sẽ ngủ quên, không có thứ tự, cho nên cảm thấy về sớm về muộn giao bản đồ đều như nhau, cho nên liền không giao."
Lý do này có phải quá Phật không?
Du Việt nghĩ nghĩ, không xác định hỏi, "Ngươi xác định có thể?"
Vạn Dương Trạch: "Có thể."
Vì thế hai người ở trong văn phòng liền bị thóa mạ một trận.
(dreamhouse2255)
Ô Phi Trần: "Ngủ quên?"
Du Việt cúi đầu, "Ừm......"
Du Liên: "Dù sao Du Việt cũng không lấy được thứ nhất, cho nên ngươi đơn giản cũng từ bỏ?"
Vạn Dương Trạch: "Ừm."
Du Liên xoa xoa cái cằm bóng loáng của mình, nhìn Vạn Dương Trạch nói, "Như vậy đúng là khá giống tác phong của ngươi."
Vạn Dương Trạch không kiêu ngạo không siểm nịnh, ánh mắt cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-tuc-to-cua-ta-co-doc/1164003/chuong-43-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.