Du Việt cùng Vạn Dương Trạch đợi một lát, phát hiện đối phương vẫn chưa trở về.
Du Việt mệt mỏi, một tay chống tường ngồi xuống.
Vạn Dương Trạch cũng ngồi xuống bên cạnh y.
Trên đầu hai người là tường ngói cũ nát, bóng cây đan xen.
Du Việt quay đầu nhìn Vạn Dương Trạch, "Sao ta thấy ngươi vẫn luôn không cao hứng?"
Vạn Dương Trạch: "Hắn trộm tín vật của ngươi."
"Nhưng ta không có tức giận, gặp phải loại chuyện này rất bình thường." Du Việt cảm thấy tình trạng hôm nay của Vạn Dương Trạch rất không đúng, nhất là sau khi Ninh Quảng xuất hiện.
"Ta biết." Vạn Dương Trạch vốn dĩ cho rằng con đường cuối cùng sẽ là hai người bọn họ cùng nhau đi, "Chúng ta đã đi nửa ngày rồi, tiến trình nhanh hơn so với dự đoán, vỗn dĩ không nên thuận lợi như vậy."
Du Việt gật đầu, "Ta cũng biết, nhưng không thể bài trừ khả năng đối phương thấy hai người chúng ta liền hợp, sợ thua quá thảm, cho nên trốn đi."
Vạn Dương Trạch: "Ta không yên tâm Ninh Quảng."
Du Việt thở dài, "Ta cũng không yên tâm, nhưng để hắn đi theo vẫn yên tâm hơn, bằng không bản đồ của chúng ta biến mất lúc nào cũng không biết."
Vạn Dương Trạch quay đầu nhìn y: "Không nên mang theo phiền toái ở bên người."
Du Việt nhìn thấy trong mắt hắn tràn đầy lo lắng, bỗng cảm thấy có hơi không dám nhìn thẳng, "Nhưng nếu không mang theo phiền toái ở bên người, vậy làm sao khiến phiền toái tìm tới được?"
(dreamhouse2255)
Du Việt hỏi hắn, "Ninh Quảng cũng biết các thầy giáo sẽ đi diễn đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-tuc-to-cua-ta-co-doc/1163995/chuong-39-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.