Bùi Ôn Hạ biết Đường Hiểu Vi có tính ghen tuông không nhỏ, chỉ là anh không nói ra, tránh làm cậu khó xử đây mà. Cho nên vì để dỗ con cừu nhà mình, cậu chấp nhận làm mọi thứ cho anh.
…
Phập!
Phập!
“A!..hức, ưm…chậm chút…”
Bùi Ôn Hạ trợn tròn mắt, miệng nhỏ a a không ngớt, cậu có cảm giác như bị nhồi đầy bụng, trướng trướng, vừa đau vừa sướng.
Bạch bạch!
Leng keng!
Trong phòng khách sạn vang lên từng tiếng rên rỉ gợi tình, tiếng dây xích va chạm vào nhau, tạo thành một tổ hợp âm thanh làm người nghe hưng phấn, kích thích.
Bùi Ôn Hạ hai tay bị còng lại, trên cổ cũng bị đeo vòng vào, cậu đưa lưng về phía Đường Hiểu Vi, nâng hông lên cao. Tư thế này càng làm càng sâu, cậu đã ra mấy lần rồi mà vẫn cảm thấy kích thích.
Anh trìu mến nhìn cậu, liên tục nhấp eo, sung sướng nở nụ cười.
Bạch bạch bạch!
“Ôn Hạ, đau không em?”
Anh đã muốn làm như thế này với cậu từ lâu rồi, chỉ là anh đã kiềm chế bản tính của mình lại. Vì Bùi Ôn Hạ, anh có thể khắc chế ham muốn, nhưng hôm nay, quả thật là anh đã mất bình tĩnh.
Ở trên xe, cậu đã nói thế này: “Tuy em không rõ sở thích của anh là gì nhưng…Em sẽ thỏa mãn anh.” Cậu nói với vẻ mặt ngại ngùng, làm đầu óc anh nổ tung, bay mất lý trí.
Còng tay là loại mềm bông xù cho nên không đau chút nào, vòng cổ làm bằng da mát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-don-tinh-ai-that-thiet-cung-khong-sai/3499512/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.