Ăn một bữa cơm như vậy đúng là tổn thọ thật, Bùi Ôn Hạ nhìn từng người kính rượu, gắp đầy đồ ăn cho Bùi Họa, âm thầm nhéo mồ hôi giùm anh ta.
Cậu cũng muốn uống rượu chung vui nhưng chỉ được một ly sữa: “…” Sang năm là cậu 18 rồi.
Đường Hiểu Vi sợ cậu uống say nên không cho, cậu mới tự tin nói: “Tửu lượng của tôi rất tốt, không say được.” Rượu vang không làm khó được cậu.
Bùi Họa lúc này mới ra tiếng: “Uống đi, Bùi Ôn Hạ cũng sắp trưởng thành rồi, đừng bao bọc thằng bé quá mức.”
Chế độ nuôi thả hệt như Bùi Tranh khi xưa.
Mộ Lăng Thần nâng ly: “Vậy mọi người cùng uống cho vui.”
Bảy người cùng nhau nâng ly.
“Cạn ly!”
Concert diễn ra mỹ mãn, lại thắng một vụ lớn, SHEEN được bồi thường rất nhiều, dù trong vài năm tới không kinh doanh cũng không chết đói được.
Rượu qua ba vòng, ai cũng chưa say, ngay cả Đường Hiểu Vi mặt cũng chưa đỏ. Vậy mà…
Bùi Ôn Hạ choáng váng, đờ đẫn, rõ ràng trước đây cậu uống liên tục mấy chai còn có thể đứng.
Nhưng hiện tại là tình hình gì đây?
Cậu cảm thấy lâng lâng khó tả, giống như lần đầu tiên được uống rượu, khó chịu, đầu cũng nặng, bụng quặn lại, đặc biệt rất buồn nôn.
Thấy cậu không còn tỉnh táo, mặt cũng đỏ bừng, Kỳ Ân cảm thấy chơi vui, xòe bàn tay vẫy vẫy trước mặt cậu: “Anh Bùi, số này là số mấy ta?”
Cậu nhíu mày, tầm mắt mơ mơ hồ hồ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-don-tinh-ai-that-thiet-cung-khong-sai/3487191/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.