Giấu đi không cho ai nhìn đến, không cho ai làm tổn thương người mình yêu, tốt nhất là nhốt vào trong lồng chỉ để một mình mình ngắm.
Đường Hiểu Vi khi còn bé tí đã có tính chiếm hữu cao đối với đồ vật của mình. Nếu anh trai của anh đã chạm qua, hoặc là vứt đi không dùng nữa, hoặc là nhường luôn cho anh trai.
Nhưng Bùi Ôn Hạ không phải là món đồ. Vì cậu, anh đã thay đổi suy nghĩ không lành mạnh của mình, không thể dọa cậu.
Là người ngoại quốc với màu tóc và màu mắt khác lạ cho nên ai cũng ái ngại khi trò chuyện với anh. Không phải là kỳ thị, nhưng ánh nhìn tò mò, ghen tị, trầm trồ của người khác làm anh không thoải mái, cũng rụt rè nói chuyện với bạn bè vì không nói lưu loát được tiếng Việt. Cũng vì cao lớn hơn bạn cùng lứa tuổi mà bị cô lập.
Kết bạn được với Mộ Lăng Thần bọn họ cũng là vì tính cách của Mộ Lăng Thần rất tốt, Diệp Lạc Dương ngay thẳng không tọc mạch, Tần Sở Hàn kiệm lời nhưng tốt bụng. Nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu điều gì đó.
Bùi Ôn Hạ xuất hiện, điều gì đó mà anh luôn trông mòn con mắt. Quan sát cậu chập chững từng bước đi để lại dấu chân trong lòng mình, anh thỏa mãn trong lòng. Thật kì lạ là anh cảm thấy Bùi Ôn Hạ không phải Bùi Ôn Hạ, mà là một người khác, có linh hồn đáng yêu, giống con chim nhỏ mới học được vỗ cánh.
“Sao anh lại muốn giấu đi? Sợ bị hư hại?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tin-don-tinh-ai-that-thiet-cung-khong-sai/3470627/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.