Ngọc Mây nhìn Nguyệt Ánh
" kết quả thế nào"
- Nguyệt Ánh liên nghiêm mặt
"ngón tay của hắn trùng khớp với vết thương trên tay nạn nhân"
Ngọc Mây nhìn thẳng vào nghi phạm
" anh có thời gian giải thích cho mình đấy"
- Lạc (Nghi phạm) sợ hãi tay cào lên vòng tay
"tôi.. Tôi không có giết em ấy tôi không cố ý đâu tôi không có cố ý đây"
- Ngọc Mây đập bàn đứng dậy
"có thể nói anh là nghi phạm tôi dễ dàng bắt được nhất, có phải anh và nạn nhân có tình cảm hay không, từ lúc tôi quan sát cảnh sát và anh tra khảo thấy anh cứ sờ vào chiếc vòng trên tay"
- Lạc ( tội phạm) nhìn xuống vòng tay nước mắt tuôn ra
" em ấy đã làm nó cho tôi tôi luôn mang theo bên người"
- Ngọc Mây nét mặt khó hiểu
"nếu anh nói vậy thì anh rất yêu thương nạn nhân vậy tại sao anh ra tay giết hại và ***** *** em mình chứ"
- Lạc ( tội phạm) ngồi thờ thửng nhìn vào Ngọc Mây
"tôi gặp em ấy lúc đó tôi 18 tuổi em ấy 16 tuổi ngay từ đầu gặp tôi đem lòng yêu em như em thì chỉ coi tôi là anh trai, tôi đã cố làm anh trai em ấy suốt 7 năm em ấy vẫn coi tôi là anh trai còn tôi thì không muốn làm anh em với em ấy, ngày hôm đó tôi vừa mua được món quà liền chạy về muốn chính tay mình tặng cho em như đứng trước nhà em lại đang ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-thay-su-that/2688309/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.