Sáng ngày hôm sau tiếng chuông ở nhà Thế Nam vang lên mẹ Thế Nam ra mở cửa, mở cửa ra cô thấy 1 người con gái tóc đen buông dài khuôn mặt xinh như vẫn tỏ lạnh lùng với 1 chút lo lắng nhẹ trên tại còn cầm trái cây thấy thế mẹ Thế Nam hỏi trong vui vẻ
" cô đến tìm ai thế cửa tiệm chưa mở đâu"
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên
" con đến tìm Thế Nam"
Mẹ Thế Nam niềm nở
" vậy con ngồi đây chờ chút nha con tên là gì"
tiếng nói ngập ngừng
" con tên Ngọc Mây "
Mẹ Thế Nam đi chạy lên kêu con trai thì Thế Nam đã bước xuống với thân hình cường tráng chỉ mặc mỗi quần vừa nhắm mắt vương vừa nói
" mẹ sáng nay ăn gì vậy "
Người mẹ ngơ ngác còn Ngọc Mây thì bình thường, Thế Nam vừa mới mắt ra thấy Ngọc Mây ngồi đó với vẻ mặt lạnh như băng, thấy ngại nên anh chạy lên lầu mặc đồ rồi bước xuống nói với giọng e ngại
" cô tới ăn cơm à!"
Ngọc Mây lấy trong túi ra dụng cụ y tế
" tôi để xử lý vết thương cho anh"
Thế Nam gãi đầu, tỏ ra mình ổn
" Không sao đâu tôi ổn mà rất khỏe"
Mẹ của Thế Nam chạy lên nói
" nếu con bị thương cứ để cô ấy làm cho con đi mẹ lên lầu phơi quần áo đây cứ tự nhiên "
Thế Nam che mặt bất lực, mẹ của Thế Nam lên lầu lén lút nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-thay-su-that/2688295/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.