Đường Phong bế cô lên, máu không ngừng chảy làm nhuộm đỏ bộ đồ trắng cô đang mặc và bộ quần áo bệnh nhân của anh.
- Tiểu Ái! Không được ngủ! Tỉnh lại đi! - anh sốt ruột nói với cô.
Cô không trả lời anh, là do cô không thể, cô đang nằm mê man trong vòng tay của anh.
Bác sĩ chạy tới.
- Lục Thiếu... anh...
Vị bác sĩ nhìn thấy anh đã có thể đứng lại được thì rất mừng, nhưng niềm vui không được bao lâu khi ông nhìn sang cô.
- Đứng đó làm gì? Đưa cô ấy vào phòng cấp cứu - anh lớn tiếng với bác sĩ.
Ngay sau đó, một cô y tá trẻ kéo giường lại.
Anh đặt cô lên, muốn đi cùng cô, nhưng ngay lập tức, bác sĩ đã ngăn lại.
- Lục Thiếu! Ngài chỉ mới tỉnh lại, không thể làm vậy được! Ngài phải bình tĩnh!
- Ông bị điên sao? Cô ấy và con tôi đang không biết sống chết thế nào, mà ông nói tôi phải bình tĩnh! Tránh ra! - anh quát lớn.
- Nhưng ngài không thể quên đi sức khỏe của mình vậy được...
Anh vẫn không nghe lời bác sĩ, cho đến khi đầu óc choáng váng, ngã quỵ xuống đất mới ngừng chống cự.
- Lục Thiếu!
Tay anh ôm đầu, hướng ánh mắt về phía trước, hình bóng cô càng lúc càng xa dần, đôi mắt anh càng lúc càng mờ dần, đôi mắt chợt ướt nhòa.
"Tiểu Ái! Em nhất định... nhất định phải bình an!"
- Lục Thiếu! Ngài yên tâm, đồng nghiệp của tôi sẽ cố gắng hết sức.
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, đèn cấp cứu bật sáng, làm đỏ cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737665/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.