Ngay khi bác sĩ rời đi, Đường Phong quay sang Trương Quản Gia và hỏi:
- Ai làm? - ánh mắt hung dữ nhìn ông ấy.
- L... lúc đó tôi đang ở ngoài vườn, đang tưới cây thì cô Lam chạy ra nói là cô Đỗ gặp chuyện! - Trương quản gia sợ sệt nói.
- Cũng may là cô ấy không làm sao, nếu không tôi giết mấy người đấy! - vẫn ánh mắt đó, anh nhìn mọi người khiến ai ai cũng rợn tóc gáy.
Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, một cô y tá trẻ tuổi kéo chiếc giường của Khả Ái ra.
Cô nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt.
- Bệnh nhân chưa khỏe lại đâu, không được vận động mạnh. Ca này là ca khó, tôi thấy bác sĩ đã rất cố gắng đấy. - y tá nói.
Anh mau chóng chạy lại, vuốt ve mái tóc cô, tay nắm chặt tay cô, anh không nói lời nào, chỉ nhắm mắt cảm nhận. Khung cảnh khiến ai nhìn thấy cũng đau sót.
Cô được đưa đến phòng VIP của bệnh viện.
Sau khi y tá dặn dò và đi ra ngoài, cô vẫn còn nằm hôn mê trên giường, anh cùng những người làm đứng ngoài ban công.
- Cô Lam! Chuyện này là sao?
Cô Lam sợ sệt nói:
- Bát canh đó là do dì Hà làm!
Quay sang dì Hà, anh nhìn dì với ánh mắt sắc bén:
- T... tôi thề với thiếu gia là tôi không bỏ bất kì thứ gì vào hết, tôi còn không biết cô Đỗ có thai. Phu nhân nói tôi nấu bát canh cho cô Đỗ!
Cô Lam như nhớ ra gì đó, nói:
- Đúng rồi! Phu nhân là người đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737658/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.