Đường Phong cười nửa miệng, tiến lại đặt tay lên vai Khả Ái rồi nói:
- Yên tâm đi! Tôi sẽ để cho vợ cậu và con cậu an toàn!
Nói đến đây cô giật nảy mình, hai mắt mở to nhìn anh
"Sao anh ta biết... "
- Từ từ! Anh nói thế có ý gì? - Đình Vũ hỏi anh ta.
- Không hiểu sao? Đó là chuyện của cậu!
"Nhưng mà... hình như anh ta không biết đứa bé là con anh ta"
Anh quàng tay, nắm lấy vai cô, định đưa cô lên lầu, rời khỏi nơi tối tăm này.
- Tiểu Ái!
Đã rất lâu rồi cô mới được nghe lại từ này từ miệng anh nói.
Hai người bước lên tầng 1, Đình Vũ ở nơi tầng hầm tăm tối.
- Yên tâm đi! Cậu ta sẽ sống yên ổn dưới đó, không chết được đâu!
- Đồ cầm thú! - cô nhìn anh với ánh mắt cay nghiệt và nói.
- Cảm ơn!
Anh cũng biết đau, nhất là khi người con gái anh yêu thương nhất nói như vậy, nhưng biết làm sao bây giờ, cô ấy.... hết tình cảm với anh thật rồi.
Chưa ai có thể che giấu cảm xúc tốt như anh, nếu là người khác thì sẽ có chút nghẹn ngào trong giọng nói, còn anh thì chỉ cần nói một câu khiến cô ấy bực tức.
Biết làm sao giờ? Anh không giỏi thể hiện cảm xúc. Lục Đường Phong anh cái gì cũng có, chỉ thiếu mỗi... không có em.
- A! Chị Tiểu Ái!
Một chất giọng trẻ em non nớt phá tan bầu không khí tồi tệ giữa hai người.
- Ba giữ lời hứa với con này! Chị Tiểu Ái em yêu chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737656/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.