Đêm đó, trong một căn phòng VIP của một bệnh viện Trung ương.
- Hiên Hiên ngoan! Con mau ăn cháo đi! Vậy mới khỏi bệnh được!
- Không ăn!
Cậu bé bướng bỉnh quay mặt đi chỗ khác.
Ở ngay cạnh, người tổng tài lạnh lùng đang hướng mắt ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh, nghe thấy những lời ấy thì tức giận.
- Lục Tuấn Hiên! Ăn cháo mau!
Anh lớn tiếng với thằng bé, nhưng kì lạ là cậu bé không sợ. Theo như lẽ thường tình thì ai thấy bộ mặt tức giận của anh cũng đều cảm thấy lạnh sống lưng.
- Không! Con chỉ ăn khi có chị Tiểu Ái thôi!
Anh tức giận bước lại gần giường của cậu bé, giật lấy bát cháo trên tay Ninh Kiều.
- Ăn!
Anh xúc một miếng cháo đưa lên miệng cậu.
- Không ăn! - cậu bé vẫn rất bướng bỉnh.
Cậu bé giống y hệt anh lúc nhỏ, bây giờ anh mới hiểu ngày xưa cha mẹ anh nuôi dạy anh khó khăn đến mức nào.
- Con đã nói là có Tiểu Ái con mới ăn cơ mà!
Ninh Kiều đứng một bên tức giận.
"Chết tiệt! Thằng bé mới gặp cô ta chưa được nhiều lần mà đã như vậy rồi! Đáng ghét y như nhau. "
- Thôi được! Con mau ăn đi! Nếu con ngoan thì Tiểu... uhm...cô Đỗ sẽ đến chơi với con!
- Ba nói thật nhé!
- Ta mà phải nói dối con? A nào!
- Aaaa...
Cuối cùng thằng né cũng chịu ngoan ngoãn nghe lời mà ăn cháo.
Trước giờ Đường Phong không phải là một người kiên nhẫn mà ngược lại. Nhưng lúc Hiên Hiên nhắc đến cô, anh có vẻ dịu dàng hơn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737652/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.