- Đỗ Khả Ái! Cô làm gì con trai tôi vậy?
Đỗ Ninh Kiều quát lớn và chỉ thẳng vào mặt cô.
- T... tôi không làm gì cả! Thằng bé chỉ...
Chưa đợi cô nói hết câu, cô ta đã quát lớn.
- Cô đúng là đồ đáng chết! Thằng bé mà có mệnh hệ gì thì tôi giết cô! Mới làm có một ngày mà đã thế!Cô có muốn sống không vậy? Anh Phong! Cô ta...
Đang nói tự nhiên cô ta bật khóc. Những giọt nước mắt trông rất giả tạo. Cô ta đúng là một diễn viên giỏi
- Hiên Hiên liệu có làm sao không anh? - cô ta quay sang Đường Phong nói tiếp.
Anh ôm lấy cô ta một cách vụng về. Nhưng anh quay sang cô thì anh ta trừng mắt nhìn cô.
Hai con mắt như những mảnh băng đâm thẳng vào trái tim cô. Nó vừa đau đớn và vừa lạnh lẽo. Tính ra đây là lần đầu tiên kể từ khi cô có thể nhìn thấy anh mà anh làm vậy với cô.
- Cô đã làm gì? - anh hỏi với giọng cứng rắn.
- T... Tôi không biết! Tôi chỉ đưa thằng bé đi ăn một chút thôi! - cô run rẩy trả lời anh.
- Ăn cái gì?
- Thực ra... thằng bé ăn hơi nhiều đồ ăn vặt.
- Cô lại cho con tôi ăn uống ở chỗ nào mất vệ sinh sao?
- Không có! Nơi đó rất uy tín mà!
- Nơi nào mà cô nói là uy tín?
- Ở...
Cô có hơi chần chừ vì hoàn cảnh này quả là không nên nói.
- Ở đâu? Nói mau!
Cô bị anh dọa cho giật mình mà bật ra.
- Quán đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737650/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.