Một buổi sáng đẹp trời
Những tia nắng xuyên qua khe cửa sổ, đánh thức cô đang trong giấc mộng.
Tâm trạng của cô vẫn không thực sự khá hơn là bao.
Cô nhớ cô bé. Cô nhớ những lần Hân Hân gọi cô dậy vào mỗi buổi sáng sớm. Nhưng hôm nay cô chỉ có thể ngắm nhìn cô bé bằng những tấm hình lưu trong điện thoại.
Tiếng nói của con bé cứ văng vẳng bên tai cô.
Âm thanh non nớt, ngây thơ, trong
sáng khiến cô nhói lòng.
Hình ảnh này lọt vào mắt Đình Vũ
Anh thương cô và anh cũng không đành lòng nhìn thấy cô như thế này.
Anh tiến vào căn phòng ngủ của cô.
Thấy anh bước vào cô liền lau đi nước mắt.
- Khả Khả!
- Anh Vũ!
- Đừng buồn nữa! Chúng ta sẽ tìm ra cô bé thôi!
- Vâng!
Dù cô đã nói thế nhưng anh chắc chắn rằng cô vẫn còn rất đau lòng.
Lúc này cô cần lắm sự an ủi từ anh.
- Khả Khả! Hôm nay cùng anh đến một nơi!
- Đâu ạ?
- Đến rồi sẽ biết! Thôi nào! Mau thay đồ đi!
Anh vừa đẩy cô vào phòng thay đồ vừa nói.
***15 phút sau***...
Khả Ái bước ra khỏi phòng thay đồ với ánh mắt ngỡ ngàng của Đình Vũ.
Cái mặc chiếc váy màu vàng nhạt cộng thêm chi tiết chấm bi, chiếc váy bó lại ở trên làm lộ rõ vòng 1 căng tròn và vòng hai gon gàng của cô cộng thêm phần chân váy xòe nhẹ khiến cô trông như một mặt trời sà xuống mặt đất. Kết hợp với chiếc túi nhỏ màu trắng và đôi giày thể thao khiến dáng vẻ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737643/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.