Đường Phong đi đến phòng con bé
Hân Hân đang ngồi trong phòng cùng bà ngoại em
- Dì Tô! Con thăm con bé một chút được không?
Mẹ Khả Ái suy nghĩ một lúc
- Tiểu Ái đồng ý cho con gặp con bé rồi! - Anh nói cho dì yên tâm
- Cậu vào đi!
Anh tới gần giường của con bé, lần đầu tiên anh được đường đường chính chính đến bên cạnh con gái của mình
- Chào cháu!
- Cháu chào chú!
- Cháu đáng yêu lắm!
- Cháu cảm ơn! Chú cũng thế!
- Cô bé nhỏ này đang vẽ gì thế?
- Cháu đang vẽ bố ạ!
- Sao cháu biết bố cháu thế nào mà vẽ?
- Cháu tưởng tượng ra thôi! Cháu muốn bố cháu đẹp trai như chú vậy! Yêu cháu như mẹ và bà ngoại nữa!
- Bố xin lỗi! - Anh nhìn cô bé với mắt trìu mến
- Dạ?
- À không! Cháu vẽ đẹp lắm!
- Chú ơi! Chú có bố không?
- Hả? Chú có!
- Vậy... bố chú có thương chú không?
- Đương nhiên là có!
- Cháu cũng muốn có bố! Nhưng mỗi lần cháu hỏi mẹ, mẹ lại không nói gì mà đỏ hoe đôi mắt
- Nếu cháu muốn, chú có thể làm bố cháu!
- Thật ạ? Chú tên gì?
- Chú tên Phong
- Ba Phong! Từ nay con có ba rồi! Vậy ba sẽ ở bên Hân Hân chứ?
Khuôn mặt anh trầm xuống
- E là không được rồi con gái!
- Sao? Chú là ba con mà! Vậy thì chú cũng chỉ như người tồi tệ kia thôi! Bỏ rơi hai mẹ con con!
Cô bé òa khóc
- Hân Hân à! Nghe chú nói!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737639/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.