"Hai mẹ con nhà bà mau cút đi, từ bây giờ không có ai bảo vệ hai người nữa đâu! "
" Tôi xin ông đấy! Khả Ái còn nhỏ, cần được nuôi dưỡng thật chu đáo"
Người phụ nữ không ngừng cầu xin người đàn ông
"Không được! Bây giờ tôi đã có vợ mới! Hai người không thể ở đây được lâu nữa! "
Ông vừa nói vừa ôm người vợ đang mang thai của mình vào lòng
Người vợ nói:
" Bà mau đi đi, ở đây chẳng ai chào đón bà cả! Người đâu! Lôi hai người này đi! "
Thế là hai người đàn ông lực lưỡng lôi hai mẹ con đi
Thi thoảng hai người ngoan cố thì bà mẹ bị đánh cho bầm dập
"Mẹ! "
Khả Ái tỉnh lại trong cơn ác mộng
Đã 10 năm kể từ hôm đó nhưng cô vẫn không thể quên được cái ngày định mệnh ấy
Khả Ái quờ quang khắp nơi tìm cây gậy của mình
Căn nhà của cô chỉ vỏn vẹn mười mét vuông, dán đầy những kí hiệu dành cho người mù vì Khả Ái vốn bị mù bẩm sinh
Dù diện tích nhỏ nhưng căn nhà của cô cũng có đầy đủ đồ đạc
Mẹ cô đã thức dậy từ sớm chuẩn bị đồ ăn cho cô
- Khả Ái, ngồi xuống ăn đi rồi còn đi học
Khả Ái vâng lời mẹ rồi ngồi xuống bàn ăn
Dù sáng nào cũng chỉ ăn bánh mì với sữa tươi nhưng cô lúc nào cũng khen ngon
Bữa sáng xong thì mẹ cô cũng phải đến công xưởng làm việc
Còn Khả Ái cũng phải đến lớp, cô muốn đến thật sớm để có thể chuẩn bị chu đáo cho buổi biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-lai-anh-cua-nam-ay/1737617/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.