Tác giả: Thần Niên
Edit: xanhngocbich
- ----------------------------
Câu "nếu không" này của Phó Ấu Sanh vẫn còn chưa nói xong.
Người đàn ông đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, cánh môi nhợt nhạt phủ xuống, ngăn chặn toàn bộ lời nói phía sau của cô giữa môi và răng.
Đạn đã lên nòng rồi, cô còn có thể làm ra việc uy hiếp.
Sáng hôm sau.
Không biết đêm qua tuyết rơi dày đặc lúc nào, lúc này xuyên qua tấm rèm cửa khép hờ, mơ hồ có thể nhìn thấy bên ngoài đã là một màu trắng bạc chói mắt.
Bởi vì ánh sáng chói mắt trong ngày tuyết, Phó Ấu Sanh lại không mang bịt mắt, đang giãy giụa thức giấc.
Theo bản năng từ trên giường ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, lọt vào tầm mắt là một mảnh tuyết trắng xoa kia.
Tuyết rơi rồi kìa.
Phòng ngủ rất ấm áp, chỉ ngăn cách bởi tấm kính trong suốt, dễ dàng phân tách mùa đông tuyết rơi bên ngoài thành hai thế giới.
Lúc Phó Ấu Sanh đứng dậy, chiếc chăn lụa mềm mại từ trên người cô trượt xuống, làn da của cô vừa mỏng vừa trắng, nhẹ nhàng chạm một chút, cũng sẽ có vết đỏ.
Càng huống hồ, đêm qua Ân Mặc nhất thời dỡ bỏ lệnh cấm, không nặng không nhẹ, lúc này trên người giống như hồng mai (mai đỏ) se lạnh nở rộ trong cảnh tuyết lớn ở bên ngoài, đỏ đến mức đặc biệt bắt mắt.
Đến sau cùng Phó Ấu Sanh đã ngủ thiếp đi, lại bị anh đánh thức.
Tinh lực tràn trền đến mức Phó Ấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tim-dap-khong-nghe-loi/2772961/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.