Ngọc Tuyệt Trần đi đến phòng thẩm vấn, người ở bên trong nhanh tay xách một chiếc ghế đến. Vạt y phục của Ngọc Tuyệt Trần bay lên, trực tiếp ngồi xuống. Ánh mắt lạnh lùng của hắn lướt qua vài con súc sinh đang gào thét trong góc phòng, một tia hàn quang thoáng qua, những con súc sinh kia giống như có thể nhận ra được nguy hiểm mắt, tiếng gào thét gầm rú lập tức dừng lại.
Bắc Lê thấy thế, lưng không khỏi run một cái. Ánh mắt chủ tử thật đáng sợ, những dã thú này vậy mà cũng biết thức thời như thế! Thu tầm mắt lại, hướng về phía ngục tốt ra dấu một cái, rất nhanh, hai ngục tốt kéo một phụ nhân tóc tai rối bù đi tới, bọn hắn đem phụ nhân cột vào trên cột, Ngọc Tuyệt Trần liếc mắt nhìn sang.
Môi mỏng khẽ mở, “Nói đi, là ai phái ngươi đến Phủ Bạch Tướng Quân.”
Bà mụ kia toàn thân run rẩy sợ hãi không dám lên tiếng. Đột nhiên, một tiếng gào thét truyền đến, ngay bên trong góc phòng bên cạnh bà mụ.
Bà mụ sợ hết hồn, theo bản năng hướng về phía phát ra tiếng rống, khi thấy được đám dã thú đang mở ra cái miệng đầy máu nhìn mình chằm chằm, đầu bà ta liền trống rỗng.
Bắc Lê lạnh lùng nhắc nhở, “Vương Gia đang hỏi ngươi!”
Bà mụ giật mình giương mắt nhìn lên: “Không có ai chỉ điểm nô tỳ cả, không có ai.” Nghĩ đến tính mạng của tất cả người nhà của mình đều nằm trong tay người kia, bà mụ ôm sợ hãi quyết tâm liều chết, không chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-vuong-phi-nuoi-trong-nha/3494455/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.