edit: dzy
Ngọc Tuyệt Trần dùng ánh mắt lạnh lùng liếc qua người Bạch Khung Thương, đánh gãy lời của hắn “Nàng là Vương Phi tương lai của bản vương, chỉ có thể để bản vương ôm! Còn tên của nàng, sẽ không phiền đến Bạch Tướng Quân, các ngươi gọi nàng là Lạc nhi liền tốt!”
Bạch Khung Thương trong lòng liền nghẹn khuất a, nhìn Ngọc Tuyệt Trần muốn nói rồi lại thôi. Hắn chưa từng thấy qua nam nhân nào bá đạo đến như vậy!
Nữ nhi ruột thịt của hắn, tên không thể lấy! Đến ôm cũng không thể!
Bạch Lạc cũng rất phiền muộn, dù buồn bực nhưng nàng vẫn nở nụ cười, dù sao, nàng rất yêu thích tên của mình, làm một cô hồn phiêu đãng ở âm phủ nhiều năm như vậy, mọi người xung quanh vẫn luôn gọi nàng là Lạc nhi, Bạch Lạc, bây giờ thật vất vả mới có thể ký thác vào một thân thể để sống lại, nàng xem như là một Bạch Lạc chân chính, mà cái tên nam nhân này lấy cho nàng vừa vặn là Lạc nhi, rất hợp tâm ý của nàng mình.
Lời nói của Ngọc Tuyệt Trần rơi xuống, liền ôm lấy Bạch Lạc nhanh chóng rời đi, vừa bước được hai bước, đột nhiên dừng lại, lạnh lùng nói “Về sau cách bảy ngày, Bạch Tướng Quân có thể đến Hiền Vương phủ thăm Lạc Nhi!”
Bạch Khung Thương nhìn theo bóng lưng của Ngọc Tuyệt Trần, nhìn ra sự nhượng bộ cuối cùng của hắn, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, cũng nhìn thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Đột nhiên một âm thanh lo lắng truyền tới.
“Phu nhân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-vuong-phi-nuoi-trong-nha/3464734/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.