Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Chương sau
“Bạch Thuật, ngươi đi ra ngoài trước đi.” Tạ Đạo Vi nói với Bạch Thuật. Bạch Thuật nghe lời, lập tức đi ra ngoài. “Rất khó coi sao?” Sau khi Bạch Thuật rời khỏi, Mạc Nhàn vẫn nhịn không được hỏi Tạ Đạo Vi, rõ ràng mình nhìn gương cảm thấy khá xinh đẹp, sao tới mắt Tạ Đạo Vi nhìn lại thấy mị tục chứ? Không vui, thực không vui. “Ngươi lại đây?” Tạ Đạo Vi kêu Mạc Nhàn đến bàn trang điểm ngồi xuống. “Sao vậy?” Mạc Nhàn khó hiểu hỏi. “Ta trang điểm cho ngươi.” Tạ Đạo Vi trả lời “Ngươi sẽ sao?” Mạc Nhàn tỏ vẻ nghi ngờ, dù sao từ trước đến giờ đều là Bạch Thuật trang điểm cho Tạ Đạo Vi, nàng còn chưa bao giờ gặp qua Tạ Đạo Vi tự mình trang điểm bao giờ, năm đó lúc Thủy Hương còn ở đây, mình có lén học trộm, có đôi khi còn kêu Thủy Hương vẽ cho mình, Thủy Hương cũng là một người khéo tay. Nói đến Thủy Hương, trong lòng Mạc Nhàn lại nhớ ra, hình như là đã có nhiều năm không gặp Thủy Hương rồi, cũng rất nhớ Thủy Hương, chờ đến hôm nay lại ra phủ tìm Thủy Hương, bất quá việc đi tìm Thủy Hương, trực giác Mạc Nhàn vẫn mách bảo là không nên nói cho Tạ Đạo Vi biết thì tốt hơn, cảm thấy Tạ Đạo Vi vẫn còn rất để ý đến sự tồn tại của Thủy Hương. Chuyện lần đó, mình bênh vực Thủy Hương xem như cũng hợp tình hợp lý, không hiểu tại sao Tạ Đạo Vi lại để ý đến như vậy, chẳng lẽ là Tạ Đạo Vi ghen với Thủy Hương sao? Nghĩ đến khả năng này, Mạc Nhàn lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Tuy rằng đối với chuyện Tạ Đạo Vi vẽ mày vẽ mắt Mạc Nhàn cảm thấy thật nghi ngờ, nhưng Mạc Nhàn vẫn ngoan ngoãn đi đến trước gương trang điểm ngồi xuống. Mạc Nhàn dám nghi ngờ mình, Tạ Đạo Vi hơi nhướng mày, vậy mà bị đứa ranh này xem thường, để nàng ra tay cho biết mình lợi hại thế nào. “Chê cười, trêи đời này có chuyện gì ta lại không biết.” Là gia chủ Tạ gia, cầm kỳ thi họa, mọi thứ phải tinh thông, hơn nữa bàn tay hàng năm cân đo thuốc than, thủy hỏa nắm chắc tinh xảo, tuy nói không thể so với Bạch Thuật, nhưng so với kỹ xảo trúc trắc thô thiển như Mạc Nhàn tuyệt đối là hơn nhiều. Vì thế Tạ Đạo Vi xoắn lên tay áo, một tay cầm bút vẽ, chấm chút son, khom người, sau đó cúi sát vào Mạc Nhàn. Mạc Nhàn nhìn Tạ Đạo Vi tới gần mình, cách càng lúc càng gần, gương mặt tinh xảo mỹ lệ cũng cách càng gần hơn, nàng nhìn người mình ngày đêm tơ tưởng, tim không có tiền đồ nhảy động không chừng. Trừ bỏ lúc triền miên trêи giường, thời điểm thân mật như thế này là cực ít, lúc này, Tạ Đạo Vi khó có khi tình thú vẽ mày cho mình như vậy, trong lòng Mạc Nhàn cảm thấy cực kỳ vui sướиɠ. Bút vẽ Tạ Đạo Vi dừng lại trêи mặt Mạc Nhàn, bút lông cực kỳ cao cấp mềm mại, mang theo một chút ướt át làm gương mặt Mạc Nhàn hơi nhột, giống như tim của nàng lúc này. Mấy nét bút là xong, giống như vẽ mắt cho rồng, quả nhiên càng thêm tinh xảo, Tạ Đạo Vi nhìn cực kỳ vừa lòng. “Như thế nào?” Tạ Đạo Vi buông bút lông, có chút đắc ý hỏi. Mạc Nhàn nhìn về mình trong gương, không sơ qua không có nhiều khác biệt, nhưng nhìn kỹ lại phát hiện trêи khóe mắt có một điểm đỏ nho nhỏ, giống như con bướm đậu trêи cánh hoa, khiến đường cong càng thêm phiêu dật, nhìn càng thêm sống động cũng càng đẹp hơn. “Tỷ tỷ thật lợi hại, vẽ lại đẹp đến như vậy.” Mạc Nhàn không nghĩ tới Tạ Đạo Vi lại lợi hại đến như vậy, rõ ràng chưa bao giờ nhìn thấy nàng trang điểm cho ai, vậy mà thực sự không kém hơn Bạch Thuật chút nào. Tạ Đạo Vi nghe vậy hơi cong khóe miệng, đó là đương nhiên, nàng là gia chủ Tạ gia, tất nhiên là văn võ song toàn, há có thể so sánh với chút công phu ngu xuẩn của Mạc Nhàn, từ khi võ công của nàng bị Mạc Nhàn hạ xong, nàng đã rất lâu không có đắc ý như vậy. “Vậy bây giờ tỷ tỷ cảm thấy ta có đẹp không?” Mạc Nhàn nhìn chằm chằm vào Tạ Đạo Vi hỏi, thầm nghĩ hiện tại là Tạ Đạo Vi vẽ, nếu Tạ Đạo Vi còn nói mình khó coi, đó là tự nói nàng vẽ không tốt rồi, nàng không tin Tạ Đạo Vi là người cậy mạnh như vậy sẽ tự nói mình họa không tốt. Ánh mắt Tạ Đạo Vi ánh mắt Mạc Nhàn sáng quắt nhìn mình, trang dung quyến rũ, thật sự câu nhân, xem ra là đêm nay nàng có chuẩn bị mà đến. Tạ Đạo Vi vươn đầu ngón tay, câu lấy cằm Mạc Nhàn, hơi hơi nâng lên, sau đó nhìn từ trêи cao xuống, nhếch lên khóe miệng, cười như không cười nhìn Mạc Nhàn. Mạc Nhàn bị tư thế này của Tạ Đạo Vi làm cho thẹn thùng, người ta rõ ràng đường đường là thế nữ Bắc Nguy, vậy mà lại bị đùa giỡn, bất quá cũng không quan trọng, bắt Tạ Đạo Vi lừa lên giường trước rồi nói, chờ lúc Tạ Đạo Vi xin tha mới được, Mạc Nhàn âm thầm nghĩ đến, đêm nay, nàng đã hạ quyết tâm, nhất định phải để Tạ Đạo Vi dưới thân mình xin tha mới thôi. “Sáng quắc hoa chính diễm, run run mời người hái.”* Tạ Đạo Vi mỉm cười nói, ý cười nhàn nhạt cũng đã đậm hơn một chút. *Câu này chắc là thơ, mình không tìm được nên để nguyên. Tuy rằng Mạc Nhàn đọc sách không nhiều lắm, nhưng dù sao vẫn có đọc qua sách, cho nên nghe cũng hiểu rõ, nàng lại có chút gấp chờ không nổi mong Tạ Đạo Vi tới hái. “Tỷ tỷ…..” Mạc Nhàn dùng ánh mắt câu người xinh đẹp quyến rũ ngấn nước nhìn Tạ Đạo Vi. Trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ, hy sinh cái nhỏ mới được cái lớn, Mạc Nhàn chính là chuẩn bị đem thân mình giao ra trước sau đó mới có thể bắt giữ Tạ Đạo Vi, hừm, chỉ cần lên giường, Tạ Đạo Vi muốn chạy, là chuyện không thể nào. Tạ Đạo Vi nhìn ánh mắt tràn đầy mong chờ của Mạc Nhàn, là nữ tử mà nàng một chút cũng không rụt rè! Đã có người muốn nhào vào ngực mình, dùng hết tâm tư dụ dỗ như vậy, nếu mình không làm nàng toại nguyện, chẳng phải là lãng phí tâm ý người ta sao, vậy tạm thời vui lòng nhận giúp đi. Đêm cũng khuya, đúng là thời điểm nên đi ngủ. Tạ Đạo Vi ôm Mạc Nhàn vào giường, buông màn, ánh nến trong phòng lay lắt, chỉ thấy từ phía màn giường, nửa kín nửa hở, tiết ra cảnh xuân, băng cơ ngọc tuyết như ẩn như hiện, âm thanh tà mị làm người mặt đỏ tai hồng. Nguyên bản Tạ Đạo Vi chỉ muốn chứa chấp Mạc Nhàn nhảy vào ngực mình, nào biết mình chỉ mới một lần, sau đó đã bị Mạc Nhàn phản công, biến thành Mạc Nhàn chủ động, bị nàng tác cầu vô độ, bị người tràng trề tinh lực và ɖu͙ƈ vọng này lăn đến không còn sức lực, cuối cùng khóc không thành tiếng mà xin tha. Đối với Tạ Đạo Vi đã quen cường thế, chịu không nổi hoan lạc trêи giường mà xin Mạc Nhàn tha, quả thật làm Tạ Đạo Vi xấu hổ buồn bực đến cực điểm, nàng cực kỳ tức giận, cuối cùng hung hăng cắn lên vai Mạc Nhàn một ngụm. Tuy rằng Tạ Đạo Vi cắn đến tàn nhẫn, Mạc Nhàn cũng đau, nhưng Mạc Nhàn cũng cảm thấy vui mừng không thôi, cho rằng đó là tình thú trong khuê phòng của mình với Tạ Đạo Vi. Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, chỉ là cắn một ngụm mà thôi, đáng giá. ……//….. Mạc Nhàn: Rốt cuộc tỷ tỷ cũng biết được thế nào là lễ độ =))) Tạ Đạo Vi: Giả heo ăn thịt hổ!
Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Chương sau