Tần Dư Hoài cúi đầu nhìn Tần Lạc Vân: "Em cũng qua ăn cùng đi."
Tần Dư Hoài không có thiện cảm với cả nhà Tần Cẩm Phương, nhưng mà thái độ của hắn với Tần Lạc Vân vẫn còn tạm được.
Trẻ con vô tội, hơn nữa chuyện mà đám người Tần Cẩm Phương làm cũng không liên quan đến đứa bé mới có bốn tuổi là Tần Lạc Vân.
Vốn là đứa bé trắng trẻo xinh đẹp, nhưng sống cùng ông hai bọn họ lại chịu không ít khổ cực, cũng rất đáng thương.
Nhưng Tần Dư Hoài cũng không thích Tần Lạc Vân lắm, không có nguyên nhân khác, đơn giản là hắn không thích trẻ con.
Tần Lạc Vân lắc đầu: "Em muốn ở cùng anh cả."
"Anh không rảnh chơi cùng em, em đi tìm anh Dư Trạch của em đi."
Tần Dư Hoài vốn đã không giỏi ứng phó với trẻ con, càng đừng nói là bây giờ hắn thực sự đang rất bận.
Nếu không phải Tô Tô làm ồn như vậy, hắn cũng sẽ không xuống lầu rồi lãng phí thời gian cả buổi ở đây.
Tần Dư Trạch nghe xong vội xua tay: "Em không muốn! Đừng tìm em! Khó khăn lắm em mới được nghỉ học, em còn muốn đi chơi game!"
Tần Dư Trạch thoáng cái đã chuồn mất.
Tần Lạc Vân khó chịu cúi đầu, thấp thỏm bứt ngón tay.
Tần Dư Hoài cau mày nói: "Em cùng anh vào thư phòng đợi một lát đi."
Tần Dư Hoài không đành lòng nhìn dáng vẻ này của em họ, lại thấy em ấy khá yên tĩnh, liền cho phép em ấy vào thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-to-tong-day-cac-nguoi-lam-nguoi/2888848/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.