Ánh nắng ban mai , chiếu rọi vào căn nhà nhỏ cùng một loạt mùi hương thức ăn thơm phức khiến cho Tiểu Ly không nhịn được mà thức giấc, vừa mở mắt đối diện với cô là một bàn đồ ăn đủ các loại món cô yêu thích, nóng hổi nghi ngút khói làm cho cô không tự chủ được mà nuốt nước miếng, biểu cảm như mơ hồ mà Long lanh,thèm thuồng, …
-“ Ly … đi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng,tôi chuẩn bị rất nhiều đồ ăn em thích đấy..”
Ninh Dư Hạo nhìn cô gái nhỏ biểu cảm đáng yêu , ngại ngùng thì không khỏi bật cười thành tiếng, ánh mắt như chứa chan một niềm vui khó tả nhưng trái lại thì Tiểu Ly ,ánh mắt lại tràn đầy sự buồn bã , khó chịu. Cô không cười, thậm chí khuôn mặt còn có ý ghét bỏ người đàn ông này, ..
-“ Tôi sẽ không trở về với anh đâu…”
-“ Được..đều nghe em hết..”
Cô lặng lẽ nhìn biểu hiện của hắn, cứ nghĩ rằng người đàn ông này sẽ không đồng ý nhưng hắn lại vô cùng vui vẻ mà chấp nhận khiến cho cô có chút bất ngờ khuôn mặt hơi căng thẳng mà hướng ánh mắt đi xa, như muốn tránh sự giao tiếp trực tiếp.
-“ Anh … anh sẽ không lừa tôi đấy chứ…”
-“ Không lừa em …”
Tiểu Ly không nói một lời cô liền đứng dậy rồi đi vào phòng vệ sinh,cô đóng cửa có chút không tin vào sự thật nhưng cũng không nghĩ nhiều bởi vì giờ đây chiếc bụng to lớn của cô đang chống đối mà kêu rì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-tinh-nhan-yeu-nghiet/2840746/chuong-37.html