3.
Để thuận lợi cho tôi lăn, bò, toài, thêm quỳ gối khóc lóc, chị gái tôi đã mua một tấm thảm len nguyên chất dày phủ khắp mọi nơi trong nhà.
Để tôi không bị kích động, người trong nhà thống nhất không nói những cụm từ như "rẻ", "hôi", "dở tệ", tất cả được thay thành cụm từ "ấy ấy".
Cho nên có thể thường xuyên nghe thấy mẹ Vân và má Lí nói chuyện với nhau trong phòng bếp những đoạn hội thoại như thế này:
"Thịt dê lần này chúng ta mua tốt ghê, thật sự rất là ấy ấy luôn, cũng không có mùi cừu nồng, cũng không bị ấy ấy."
(Thịt dê lần này chúng ta mua tốt ghê, thật sự rất rẻ luôn, cũng không có mùi cừu nồng, cũng không bị hôi.)
Ở trên trường, tôi cứ thấy Chu Châu là sẽ đi đường vòng, cố hết sức không cho người ta có cơ hội bắt nạt mình.
Hết thảy đều thuận lợi.
Cho đến ngày hôm nay.
Buổi chiều lúc tan học, tôi đi WC.
Lúc chuẩn bị ra ngoài thì lại phát hiện phòng đơn của tôi đã bị khoá trái.
Bà mẹ nó, y chang kiếp trước.
Địa điểm y hệt, cách thức cũng chẳng thay đổi.
Nhưng khác một điểm là tôi không thể nhịn được đi vệ sinh.
Đây là lần thứ 57 tôi bị cô ta bắt nạt.
Tôi đếm từng giây trong đầu.
3, 2, 1-
Tôi căng chiếc ô mang theo bên mình ra, động tác thuần thục đến nỗi người ta phải xót xa.
Giây tiếp theo, quả nhiên có một xô nước lau nhà tạt xuống.
Mùi chua thối kì lạ của nước lau nhà nhanh chóng tràn ngập buồng vệ sinh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-thao-mai-den-day/5301141/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.