Về phần là việc lớn gì, thì phỏng chừng người viết mật hàm cũng chưa điều tra rõ. Vậy nên Vĩnh Thịnh đế mới phái huynh muội Vương Dụ Tuần và Vương Tự Bảo tới nơi này, để bọn họ cẩn thận điều tra.
Trên đường tới quận Phụng Bắc, hai người bọn họ đã phát hiện vấn đề dân số ở quận Phụng Bắc bị giảm, nhất là nhóm người không khiến người ta chú ý như nạn dân, dân lưu lạc.
Về sau lại Vương Dụ Trạch viết thư về, họ biết được mấy năm nay càng ngày càng có ít tù nhân đi đày bị sung quân. Nghe đâu đám tù nhân trẻ tuổi khỏe mạnh kia đều chết trên đường đi đày.
Kỳ lạ nhất chính là những người thân thể suy yếu lâu năm lại có thể an toàn đến đây, vì sao những người trẻ tuổi khỏe mạnh lại chết? Điểm này khiến Vương Dụ Trạch nghi ngờ. Vì vậy hắn bèn viết thư cho bọn họ, bảo bọn họ sau khi tới đây thì để ý tới vấn đề này nhiều hơn.
Hiện tại sau khi từ từ phân tích, hai người bọn họ đã hình dung ra đại khái sự việc.
Vương Dụ Tuần suy nghĩ một chút, sau đó hỏi Vương Tự Bảo liên tục mấy vấn đề: "Bảo Muội, muội nói xem, vì sao nhiều năm qua những người mất tích đều là nam tử trẻ trung khoẻ mạnh? Những người mất tích này rốt cuộc được dùng để làm gì? Còn nữa, trong tay đối phương có bao nhiêu người dùng để theo dõi đám người kia, đề phòng bọn họ bỏ chạy?"
Vương Tự Bảo há to miệng, giật mình nói: "Chẳng lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2425237/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.