Tới trước cửa, Chu Vĩnh Hồng lại chẳng biết phải làm sao. Ông giơ tay lên để gõ cửa rồi lại bỏ xuống. Sau đó giơ lên, lại bỏ xuống.
Cuối cùng vẫn là Chu Lâm Khê không thể nhìn nổi nữa, hắn giơ tay lên gõ cửa: "Bảo Muội, nàng và mẫu thân đã chuẩn bị xong chưa? Phụ thân tới để chính thức cưới mẫu thân về đấy."
Nếu như bảo Chu Lâm Khê gọi như thế trước mặt Lâm Uyển Yên, chắc hắn sẽ khó mở miệng được, nhưng hôm nay vì phụ thân mình mà hắn gọi khá là tự nhiên.
Lâm Uyển Yên kéo lấy tay Vương Tự Bảo, kích động nói: "Bảo Muội, con nghe thấy chưa? Khê ca nhi gọi ta là mẫu thân rồi."
Điều này càng khiến bà vui hơn lúc nãy khi nghe thấy Chu Vĩnh Hồng đã tới để cưới bà về.
"Mẫu thân à, tính cách Lâm Khê có hơi kỳ quặc, trên thực tế chàng ấy đã nhận người là mẫu thân từ lâu rồi. Người tuyệt đối đừng có khóc đấy, nếu không lớp phấn vừa mới trang điểm sẽ bị trôi cả. Còn nữa nhé, hôm nay chúng ta không sắp xếp màn khóc lóc đâu đấy, lát nữa chúng ta đều phải vui vẻ để tới Nhϊếp Chính Vương phủ uống rượu mừng nữa." Vương Tự Bảo nói xong rồi ra hiệu với Lan Hương ma ma.
Lâm Uyển Yên vội vã dùng chiếc khăn đang cầm trong tay nhẹ nhàng lau nước mắt.
Lúc này Lan Hương ma ma đã lấy chiếc khăn voan đỏ thẫm tới rồi cẩn thận đội lên đầu Lâm Uyển Yên.
"Mẫu thân à, phụ thân đã đứng đợi bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thu-hau-phu/2423360/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.