Cố Ứng Châu đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy.
Giới báo chí ở Cảng Thành phần lớn đều biết nhà họ Cố rất bao che người trong nhà. Trước đây cũng không phải chưa từng có phóng viên viết tin về anh, nhưng chẳng bao lâu sau đều bị xử lý sạch sẽ. Lâu dần, trong lòng giới truyền thông ai cũng rõ ràng không ai dám tùy tiện bịa đặt về anh.
Huống chi bản thân Cố Ứng Châu sống vô cùng quy củ, ngày ngày chỉ xoay quanh hai điểm: công việc và nhà. Ngoài ra gần như không có sinh hoạt cá nhân gì để phóng viên có thể đào bới, càng không tồn tại cái gọi là “tin bên lề”.
Vậy mà lần này, lại xuất hiện hàng loạt bài báo liên quan đến anh hơn nữa nội dung còn chẳng có lấy một câu t.ử tế.
Cố Ứng Châu thậm chí không cần tận mắt xem báo, cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu nghi kỵ, suy đoán và bôi đen trên mặt giấy sẽ như thế nào. Đặt mình vào vị trí người khác mà nghĩ, nếu anh là Lục Trầm Hộ, e rằng cũng sẽ nổi giận.
Anh chậm rãi tấp xe vào lề đường, liếc sang Lục Thính An một cái, rồi chủ động nhận lấy chiếc điện thoại từ tay cậu.
“Bác trai —”
Nhưng anh mới chỉ nói được hai chữ, đầu dây bên kia đã hừ lạnh một tiếng, sau đó cúp máy thẳng thừng.
Tiếng tút tút vang lên dồn dập trong khoang xe yên tĩnh, nghe đặc biệt ch.ói tai.
Cố Ứng Châu bất lực, đành trả điện thoại lại.
Mấy cuộc gọi đầu đều không có ai bắt máy, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/5301135/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.