Tiểu Béo tiễn thợ mở khóa đi xong liền quay lại rất nhanh.
Lúc này trong lò mổ đã đông người hơn, cửa sổ đều mở to, mùi tanh và mùi ẩm mốc đã tản đi không ít. Thế nhưng không hiểu vì sao, có lẽ do nơi này từng c.h.ế.t quá nhiều người, Tiểu Béo vẫn luôn cảm thấy trong lòng rờn rợn.
Một gã đàn ông cao to thô kệch như cậu, đi một mình trong hành lang cũng có cảm giác phía sau lưng lúc nào cũng có thứ gì đó bất thình lình chui ra.
Da đầu căng cứng, cậu gần như chạy nước rút lao vào phòng treo thịt lớn.
Từ khoảng cách hơn chục mét, nhìn thấy trước cửa căn phòng nhỏ có Cố Ứng Châu và Lục Thính An đứng đó, Tiểu Béo mới thấy yên tâm hơn, lúc này mới giảm chậm bước chân.
Tên trộm bị còng tay ở cạnh hành lang nói rằng hắn chỉ ghé qua đây một hai lần, nhưng khi Tiểu Béo ngẩng đầu nhìn lên, lại phát hiện hàng trăm cái móc sắt treo trên trần đã thiếu đi không ít, ít nhất cũng mất một phần ba, tức là cả trăm cái móc.
Đi ngang qua tên trộm, Tiểu Béo không nhịn được mắng một câu:
“Đúng là nghèo đến phát điên, chỗ này mà cũng dám mò tới.”
Tên trộm nghe bị mắng, chỉ biết khóc không ra nước mắt.
Hắn nào biết chuyện này chứ? Hắn chỉ tưởng đây là trại bỏ hoang, còn sót lại chút sắt vụn có giá trị, ai ngờ lại có biến thái coi nơi này là căn cứ g.i.ế.c người bí mật.
Chẳng cần cảnh sát hù, bản thân hắn đã bị dọa sợ đến hồn bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/5278040/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.