“Anh nghĩ kỹ lại đi.” Lục Thính An cắt ngang.
Câu nói kia lập tức chặn hết lời người đàn ông nơi cuống họng.
Nghĩ, nghĩ thì nghĩ!
Trước hôm nay, tổng cộng hắn chỉ tới đây ba lần. Mấy lần trước đều là nửa đêm, cầm đèn pin lén lút cạy được bốn năm cái móc sắt. Bán đi cũng được hơn trăm tệ, đủ tiền sinh hoạt cho cả nhà vài ngày. Nếu không phải thế, hắn cũng chẳng bí quá hóa liều, tới đây ngày càng thường xuyên, thời gian cũng ngày càng liều lĩnh.
Sở dĩ chiều nay hắn đã tới, đơn giản là không muốn người nhà nghi ngờ. Hơn nữa, tiền bạc quả thật có thể sai khiến cả quỷ thần. Vài lần trót lọt trước đó khiến hắn đắc ý không thôi, đâu ngờ lần này lại thật sự lật thuyền trong mương.
Lần đầu tiên tới, chỉ riêng mùi trong này cũng đủ khiến hắn né xa ba thước. Nếu không phải thật sự hết tiền, hắn cũng không có gan đi sâu vào.
Lần đó hắn còn chưa đủ liều, tim đập thình thịch, tháo vội mấy cây móc rồi chạy. Bán được hơn năm chục tệ, nhưng cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh, gặp gió đêm xong còn phát sốt mấy ngày liền.
Người Cảng Thành ít nhiều đều có chút mê tín, hắn luôn cảm thấy mình đã “đụng” phải thứ gì đó, nên mới xui xẻo mà ốm nặng.
Sau đó một hai tháng, hắn thậm chí không dám bén mảng tới khu số 56 này. Cho đến khi trong ví thật sự không móc nổi nổi một đồng.
Ai từng ăn trộm rồi đều biết, chuyện này rất khó quay đầu. Thứ khó cưỡng nhất của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/5276928/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.