Lục Thính An đột nhiên bị kéo vào một mảnh hư vô. Trong bóng tối, cậu không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hai tay cũng không chạm được vào vật thể có thực nào. Nhưng dựa vào kinh nghiệm gần hai tháng trước đó, cậu biết rõ tình huống thế này nhất định là do bóng đè quấy phá.
Có lẽ vì dạo này ngủ chung với Cố Ứng Châu quá yên ổn, kiểu sống trong gian khó, c.h.ế.t trong an nhàn. Khi lần nữa rơi vào giấc mộng, Lục Thính An lại cảm thấy không thích ứng. Cảm giác tỉnh táo chờ đợi mình chìm xuống như vậy thật sự chẳng dễ chịu chút nào.
Hơn nữa cậu còn phát hiện, lần này khi năng lực lại bị kích hoạt, bóng đè tỏ ra đặc biệt gấp gáp.
Là sợ Cố Ứng Châu lại xuất hiện, ảnh hưởng đến việc nó thi triển sao? Vậy rốt cuộc Cố Ứng Châu đi làm gì rồi, lúc đi cũng không biết đ.á.n.h thức cậu trước một tiếng.
Vừa suy nghĩ vừa oán thầm, thân thể Lục Thính An bỗng run lên.
Dường như cậu bị đặt xuống mặt đất thật. Lòng bàn chân truyền đến cảm giác cứng rắn rõ ràng. Cậu thận trọng giậm thử hai bước, xác nhận đây không phải ảo giác, cậu thật sự đã chạm đất.
Nhưng trước mắt vẫn là một mảng đen kịt, giơ tay ra cũng chẳng thấy nổi năm ngón. Không chỉ vậy, xung quanh còn không có lấy một âm thanh, trong năm giác quan thì chỉ còn lại cảm giác dưới lòng bàn chân là mang đến chút ít chân thật.
Đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Lục Thính An lẩm bẩm:
“Đây là kịch bản t.r.a t.ấ.n
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-thieu-gia-hom-nay-cung-bi-bat-di-tra-an/5257556/chuong-376.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.